Thứ Hai, 9 tháng 2, 2015

Mikoyan

Mikoyan, trước kia Mikoyan-Gurevich (tiếng Nga: Микоян и Гуревич, МиГ), là một phòng thiết kế máy bay quân sự Nga, chủ yếu là máy bay chiến đấu. Trước kia nó là một phòng thiết kế của Liên bang Xô viết, và được thành lập bởi Artem Mikoyan và Mikhail Gurevich với tên là "Mikoyan-Gurevich." Từ khi Mikoyan chết năm 1970, tên của Gurevich đã bị bỏ đi. Tiền tố của Mikoyan là "MiG." Chính phủ Nga đang có kế hoạch hợp nhất Mikoyan với IlyushinIrkutSukhoiTupolev, và Yakovlev thành một công ty mới tên làLiên đoàn máy bay hợp nhất.[1] Công ty này điều hành nhiều văn phòng thiết kế và các cơ sở chế tạo máy gồm cả nhà máy chế tạomáy bay trực thăng Kamov.

  1. MiG-1, 1940
  2. MiG-3, 1941
  3. MiG-9/I-300 "Fargo", 1946
  4. MiG-15 "Fagot" và "Midget", 1948
  5. MiG-17 "Fresco", 1953
  6. MiG-19 "Farmer", 1954, máy bay tiêm kích siêu âm đầu tiên của MiG
  7. MiG-21 "Fishbed" và "Mongol", 1956, máy bay tiêm kích
    1. Biến thể của Mikoyan-Gurevich MiG-21
  8. MiG-23 "Flogger", 1967 (định danh dùng lần thứ 3 của tên MiG-23)
  9. MiG-25 "Foxbat", 1965, máy bay tiêm kích đánh chặn/trinh sát
  10. MiG-27 "Flogger D / J", 1970, máy bay cường kích phát triển từ MiG-23
  11. MiG-29 "Fulcrum", 1977
    1. MiG-29K "Fulcrum-D"
    2. MiG-29M "Fulcrum-E"
  12. MiG-31 "Foxhound", 1975, máy bay tiêm kích đánh chặn
  13. MiG-35 "Fulcrum-F", 2007, máy bay tiêm kích đa năng thế hệ 4+
  14. DIS/MiG-5, 1941 (tiêm kích hộ tống)
  15. MiG-6, 1940 (cường kích/trinh sát)
  16. MiG-7, 1944
  17. MiG-8 Utka, 1945
  18. MiG I-210, 1941
  19. MiG I-211, 1942
  20. MiG I-220, 1943
  21. MiG I-222, 1944
  22. MiG I-224, 1944
  23. MiG I-225, 1944
  24. MiG I-230/MiG-3U, 1942
  25. MiG I-231, 1943
  26. MiG I-250 (N), 1945 (còn gọi là "MiG-13")
  27. MiG I-270, 1947
  28. MiG I-320, 1949
  29. MiG I-350, 1951
  30. MiG I-360, 1952
  31. MiG I-370, 1955
  32. MiG I-380, 1953
  33. MiG I-3, 1953
  34. MiG I-7U, 1957
  35. MiG I-75, 1958
  36. MiG SM-12, 1957
  37. MiG SN, 1953
  38. Ye-2, 1955
  39. Ye-4/Ye-5, 1955
  40. Ye-8, 1962, tiêm kích thử nghiệm
  41. Ye-50, 1956
  42. Ye-150, 1958
  43. Ye-151
  44. Ye-152 "Flipper", 1959, tiêm kích, mã NATO "Flipper"
  45. Ye-166
  46. MiG-23 – (định danh dùng lần 1) định danh sản xuất của Mikoyan-Gurevich Ye-2A, 1956
  47. MiG-23 – (định danh dùng lần 2) tên ban đầu của Mikoyan-Gurevich Ye-8 (E-8/1 và E-8/2), 1960
  48. MiG-AT, 1996
  49. MiG-110, 1995
  50. Mikoyan MiG-39, 1986–2000
  51. Đề án MiG LFI
  52. MiG-105 Spiral, 1965
  53. MiG-33 "Fulcrum-E"
  54. Mikoyan LMFS

UAV[sửa | sửa mã nguồn]


Hợp đồng giữa Algérie và Rosoboronexport của Nga cung cấp 34 chiếc MiG-29SMT đã được kí kết năm 2006. Giá trị hợp đồng, theo nguồn tin không chính thức, đạt 1,28 tỷ USD. Năm 2006-2007, Algérie đã nhận 15 chiếc MiG-29 nhưng sau đó nước này ngừng tiếp nhận sau khi tuyên bố hàng loạt lỗi kỹ thuật trên máy bay. Cuối cùng, Algérie đã trả lại máy bay cho Nga.
Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Nga phụ trách về vấn đề vũ khí Vladimir Popovkin cho rằng hợp đồng cung cấp máy bay tiêm kích MiG-29 kí kết giữa Nga và Algérie bị đổ vỡ là vì những nguyên nhân chính trị.[cần dẫn nguồn] Phía Algérie khi đó đã khẳng định có những vấn đề về chất lượng và một số chiếc được lắp ráp từ đồ cũ. MiG-29 bắt đầu được đưa vào trang bị từ những năm 1980 và kho dự trữ các chi tiết và bộ phận của loại máy bay này vẫn còn nhiều nên tập đoàn MiG đã sử dụng các bộ phận này để lắp cho những chiếc MiG-29 bán cho Algérie. Vụ việc sau đó đã được điều tra và phanh phui.[2]
Vì vậy năm 2008 Nga phải chấp nhận mua 28 chiếc MiG-29 để giúp tập đoàn MiG không bị phá sản.[2]


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét