Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2015

Những vĩ nhân đứng lên sau thất bại thế nào?


Trước khi tạo dựng cho mình một sự nghiệp vĩ đại, Steve Jobs, Walt Disney hay Mark Twain đều đã từng phải nếm trải những thất bại cay đắng.

Những vĩ nhân đứng lên sau thất bại thế nào?
Ảnh minh họa.
1. Steve Jobs
 
Steve Jobs đồng sáng lập ra Apple ở tuổi 21 và kiếm được hàng triệu USD khi mới ở tuổi 23. Steve Jobs đã chiêu mộ John Sculley về làm CEO cho Apple và ba năm sau, Sculley đã sa thải ông.
"Lúc đó, tôi đã không nhìn ra sự việc nhưng hóa ra bị sa thải khỏi Apple là điều tốt nhất có thể xảy ra với tôi", Jobs chia sẻ trong năm 2005. Ông bắt đầu công ty thứ hai của mình, NeXT, mà cuối cùng được mua lại bởi Apple và Jobs quay trở lại Apple giữ cương vị CEO.
2. Ulysses S. Grant
Grant là tổng thống thứ 18 của Hoa Kỳ. Tuy nhiên, ông lại có một cuộc sống đầy thăng trầm. Ông rời quân ngũ sau khi bị cáo buộc uống rượu khi đang làm nhiệm vụ. Sau đó, ông phải vật lộn trong bảy năm, hầu như không có khả năng hỗ trợ gia đình của mình.
Khi chiến tranh nổ ra, Grant trở lại quân đội, đầu tiên với vai trò là một tình nguyện viên, sau đó là một đại tá và cuối cùng là đứng đầu nước Mỹ.
3. Mark Twain
Là một trong những nhà văn vĩ đại nhất nước Mỹ, Mark Twain đưa ra một quyết định kinh doanh không đúng đắn và thua lỗ. Ông bị phá sản vào năm 1894 - 20 năm sau khi ông trở thành nhà văn vô cùng nổi tiếng khi cho xuất bản cuốn sách Cuộc phiêu lưu của Tom Sawyer.
Cuối cùng, ông cũng có đủ tiền để khôi phục lại tài sản và trả tất cả số nợ của mình. Đáng buồn thay, Twain sau đó lại lâm vào bi kịch và rơi vào trạng thái trầm cảm sau cái chết của người vợ và hai con gái của mình.
4. Martha Stewart
Martha Stewart là người sáng lập công ty mang chính tên mình và là nữ tỷ phú tự thân đầu tiên của Mỹ. Năm 2003, Martha Stewart bị cáo buộc tội lạm dụng thông tin bí mật nội bộ để bán tháo cổ phiếu chứng khoán Công ty Nghiên cứu dược phẩm Imclone trước khi cổ phiếu này mất giá.
Nhưng Stewart đã phát động chiến dịch trở lại ngay lập tức sau khi ra tù. Công ty của bà đã thu lại lợi nhuận trong vòng một năm và bà quay trở lại vị trí ban giám đốc vào năm 2011.
5. Dorothy Hamill
Hamill đã giành HCV với bộ môn trượt băng nghệ thuật tại Thế vận hội mùa đông năm 1976 và kiếm được khoản thu nhập 1 triệu USD trong vòng một năm. Tuy nhiên, "sau nhiều năm chi tiêu quá mức cho đồ trang sức đắt tiền và một loạt các khoản đầu tư xấu, bao gồm cả việc mua nhượng quyền thương mại Ice Capades", theo Kiplinger, bà đã phải đệ đơn xin phá sản vào năm 1996.
Sau đó, bà đã làm việc chăm chỉ trở lại. Hamill tiếp tục trượt băng, lên sóng truyền hình và bán một cuốn hồi ký. Một vài năm sau đó, bà xuất hiện trong bộ phim "Blades of Glory" vào năm 2007 với Will Farrell.
6. James Altucher
Altucher thành lập một công ty thiết kế web với tên gọi Reset, Inc vào năm 1996 và bán nó hai năm sau đó với giá 10 triệu USD. Sau đó, ông đã mất tất cả trong một loạt các khoản đầu tư vào năm 2000.
Đã từng có ý định tự tử, Altucher cho biết trong một cuộc phỏng vấn rằng cuối cùng ông nhận ra rằng ông không thể "phán xét giá trị bản thân bằng giá trị tài sản của ông". Ông đã lấy lại được tài sản của mình khi là một nhà quản lý quỹ đầu tư, và bây giờ là một blogger vô cùng nổi tiếng.
7. Walt Disney
Công ty đầu tiên của ông là một xưởng phim hoạt hình ở thành phố Kansas. Chẳng bao lâu sau công ty gặp khó khăn, Disney quyết định rời Kansas đến Hollywood lập nghiệp chỉ với tinh thần hăng hái của tuổi trẻ, bộ đồ vẽ và những ý tưởng hoạt hình trong đầu.
Thế rồi dùng một gara để xe của bác Robert cùng với người anh trai là Ron, Walt Disney thành lập xưởng phim "Disney Brothers Studios" với việc vay Ron 200 USD, người chú 500 USD và nhờ bố mẹ thế chấp ngôi nhà để có 2.500 USD. Sau một thời gian dài, Disney thuê được trụ sở ở Hollywood và bán được loạt phim hoạt hình đầu tiên dựa trên nhân vật cổ tích là Alice, loạt phim Alice Comedies.
8. George Foreman
Foreman, một trong những võ sĩ quyền anh vĩ đại nhất trong lịch sử, đã giành một huy chương vàng Olympic và hai lần đoạt danh hiệu World Heavyweight Champion.
Trong những năm sau đó, Foreman đã gần đến bờ vực phá sản sau khi phung phí 5 triệu USD. Ông hồi phục một phần bằng cách đứng tên cho thương hiệu lò nướng George Foreman Grill, ước tính mang về cho ông khoảng 200 triệu USD.
9. Willie Nelson
Là một trong những nghệ sĩ nổi tiếng nhất trong lịch sử âm nhạc nước Mỹ, Nelson đã có tới 68 album studio, 30 trong số đó đã được chứng nhận đĩa vàng và bạch kim. Tuy nhiên, ông đã gặp các vấn đề về thuế và tại điểm đen tối nhất của những rắc rối, ông còn nợ 32 triệu USD sau khi có tin rằng kế toán của ông đã không đóng đúng thuế trong nhiều năm.
Ông đã làm việc vô cùng chăm chỉ, thu âm một album, làm quảng cáo và cuối cùng đã trả hết nợ của mình. Thành thật mà nói, ông có lẽ không thể trở nên nổi tiếng như bây giờ nếu không có những rắc rối trước kia.
10. Cyndi Lauper
Cyndi Lauper là nữ ca sĩ vô cùng nổi tiếng với các ca khúc của thập niên 80 như Just Wanna Have Fun, Time After Time hay True Colors. Tuy nhiên, bạn có thể không biết rằng trước tất cả điều đó, bà là thành viên của một ban nhạc được gọi là Blue Angel đã gặp rất nhiều vấn đề về tài chính đến nỗi Lauper đã phải nộp đơn xin phá sản.
Sau đó, bà quay trở lại thu âm bài hát, đứng đầu các bảng xếp hạng và trở thành một biểu tượng âm nhạc.

























Thứ Tư, 25 tháng 2, 2015

Tiết lộ về 7 đại quân sư của Tập Cận Bình


- 7 đại quân sư được truyền thông Hoa ngữ gọi là "thê đội hình ảnh" của Tập Cận Bình, những người này nếu không là đồng hương thì cũng là đồng môn cùng thời...


Lưu Hạc, một trong 7 đại quân sư của Tập Cận Bình, người đã "nhập khẩu" khái niệm trạng thái bình thường mới để miêu tả nền kinh tế Trung Quốc cho Tập Cận Bình sử dụng.
Đa Chiều ngày 24/2 bình luận, người Trung Quốc có câu ngạn ngữ đại ý, một hảo hán cũng cần 3 người giúp đỡ, dù là người mạnh mẽ đến đâu cũng cần có đội ngũ quân sư tham mưu. Gần đây truyền thông Hoa ngữ nhiều lần nhắc đến 7 đại quân sư của Tập Cận Bình, những người gắn bó với ông Bình như hình với bóng và giữ vai trò quan trọng trong việc tham mưu hoạch định các chiến lược đối nội, đối ngoại quan trọng, tác động lớn đến chính trường Trung Nam Hải.
Tổng hợp bình luận trên các báo tiếng Hán ngày 24/2, Đa Chiều cho biết truyền thông đã điểm mặt chỉ tên 7 đại quân sư của Tập Cận Bình bao gồm: Vương Lô Ninh - Chủ nhiệm Phòng Nghiên cứu trung ương, Lật Chiến Thư - Chánh Văn phòng trung ương đảng Cộng sản Trung Quốc, Đinh Tiết Tường - Chánh văn phòng Tổng bí thư, Lý Thư Lỗi - Trưởng ban Tuyên truyền tỉnh ủy Phúc Kiến, Hà Nghị Đình - Phó Giám đốc Trường Đảng trung ương, Lưu Hạc - Phó Bí thư đảng ủy Ủy ban Cải cách phát triển quốc gia, Chung Thiệu Quân - Chánh văn phòng Quân ủy trung ương.
7 đại quân sư được truyền thông Hoa ngữ gọi là "thê đội hình ảnh" của Tập Cận Bình, những người này nếu không là đồng hương thì cũng là đồng môn cùng thời hoặc từng làm thư ký cho ông Bình. Phiên bản tiếng Hán của tờ Chosun Ilbo Hàn Quốc cho biết, chính quân sư Lưu Hạc đã tiếp nhận một khái niệm mới từ kinh tế học phương Tây - trạng thái bình thường mới về Trung Quốc cho Tập Cận Bình sử dụng để miêu tả quá trình tăng trưởng nhanh chóng của nền kinh tế nước này đã kết thúc, bắt đầu bước và giai đoạn tăng trưởng trung bình 6-7% mỗi năm.
Từ tháng 5 năm ngoái ông Tập Cận Bình đã sử dụng cụm từ này miêu tả nền kinh tế cũng như xã hội Trung Quốc và dường như ngay sau đó nó trở thành khái niệm thịnh hành phổ biến. Tháng 5/2013 Tập Cận bình đã giới thiệu với Cố vấn An ninh quốc gia Hoa Kỳ Thomas Donilon: "Đây là Lưu Hạc, ông ấy là một người vô cùng quan trọng đối với tôi". Ông Hạc và Tập Cận Bình là bạn đồng môn trường trung học 101 Bắc Kinh.
Lý Thư Lỗi.
Quân sư thứ 2 là "thần đồng tuổi 14" Lý Thư Lỗi. Ông Lỗi được đặc cách vào đại học Bắc Kinh từ năm 14 tuổi, hiện là người phụ trách soạn thảo các bài diễn văn, phát biểu cho Tập Cận Bình. Các thành ngữ và văn phong trong phát biểu của ông Bình đều là của Lý Thư Lỗi. Ông Lỗi đã có 20 năm nghiên cứu tại Trường Đảng trung ương. Năm ngoái Lý Thư Lỗi được Tập Cận Bình phái về Phúc Kiến nhằm "tích lũy kinh nghiệm chính trị từ cơ sở", thể hiện sự quan tâm đặc biệt của ông chủ Trung Nam Hải đối với vị quân sư này.
Hà Nghị Đình giữ vai trò đặt "nền móng lý luận" cho chiến dịch chống tham nhũng đả hổ đập ruồi kinh thiên động địa mà Tập Cận Bình phát động. Ông Đình được cho là người đã soạn thảo ra 8 quy định đối với các quan chức, nhân viên hành chính sự nghiệp ở Trung Quốc. Quân sư thứ 4 là Chuung Thiệu Quân từng có nhiều năm làm thư ký riêng cho Tập Cận Bình. Mặc dù chưa từng trải qua tháng năm quân ngũ, Chung Thiệu Quân vẫn được phong hàm Thiếu tướng giúp Tập Cận Bình nắm quân đội.
Đinh Tiết Tường có vị trí đặc biệt quan trọng giúp Tập Cận Bình đương đầu với sóng gió chính trị kể từ khi ông Bình lên cầm quyền. Ông Tường được cho là người sẽ kế nhiệm Lật Chiến Thư làm Chánh Văn phòng Trung ương.
Tạp chí The Diplomat của Nhật Bản nhận xét, Lật Chiến Thư là người hành sự lặng lẽ nhưng năng lực rất mạnh, được giới quan sát cho là nắm "cơ mật viện" của Trung Nam Hải. Ông Thư được cho là người phụ trách đảm bảo công việc hàng ngày của Tập Cận Bình và các nhà lãnh đạo cấp cao khác.
Lật Chiến Thư, người được cho là giữ "cơ mật viện Trung Nam Hải".
Theo Đa Chiều, các tư liệu công khai cho biết Lật Chiến Thư và Tập Cận Bình cùng làm Bí thư 2 huyện giáp nhau năm 1983, năm 1985 cả hai cùng rời ghế Bí thư huyện và bắt đầu đi theo 2 ngả đường chính trị khác nhau. Tháng 10/1985 Lật Chiến Thư được điều về làm chuyên viên cấp thành phố, chưa đầy 1 năm sau thì trở thành Bí thư đoàn tỉnh Hà Bắc.
Từ ngày 5 đến 11/8/2011 Tập Cận Bình thị sát Quý Châu với tư cách Thường vụ Bộ chính trị, Bí thư ban Bí thư thì Lật Chiến Thư được lệnh dừng mọi công tác để tháp tùng ông Bình và có nhiều thời gian đàm đạo.
Tháng 7/2012, Lật Chiến Thư được bổ nhiệm Phó Chánh văn phòng thường trực Trung ương bắt đầu tiếp quản mọi công việc và chức năng từ "Tổng quản Trung Nam Hải thời Hồ Cẩm Đào", tức Lệnh Kế Hoạch. Tháng 9 cùng năm ông Thư chính thức trở thành Chánh Văn phòng trung ương. Tháng 11 cùng năm được bầu vào Bộ chính trị đảng Cộng sản Trung Quốc kiêm Bí thư Ban bí thư.
Từ năm 1983 bắt đầu với chức Bí thư huyện ủy đến khi vào nhóm "cận thần cơ mật viện Trung Nam Hải", Lật Chiến Thư mất 30 năm, trải qua nhiều cương vị khác nhau trong đảng, chính quyền và đoàn thanh niên. Từ đó về sau, mỗi khi Tập Cận Bình ra khỏi Trung Nam Hải, người ta thường thấy Lật Chiến Thư tháp tùng bên cạnh.
Lật Chiến Thư năm nay đã 65 tuổi, theo thông lệ thì ông sẽ phải về hưu trong đại hội 19. Trong bối cảnh đó ai sẽ tiếp quản vị trí của Lật Chiến Thư để tiếp tục phò tá Tập Cận Bình đang trở thành đề tài theo dõi của giới quan sát. Vị quân sư thứ 7 theo truyền thông Hoa ngữ là mưu sĩ ngoại giao Vương Lô Ninh dạn dày kinh nghiệm đã từng kinh qua 3 đời lãnh đạo Trung Quốc, từ Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào cho tới Tập Cận Bình.
Chung Thiệu Quân, cựu Thư ký riêng của Tập Cận Bình được biệt phái sang Quân ủy trung ương với lon Thiếu tướng.
Đinh Tiết Tường.
Vương Lô Ninh.
Hà Nghị Đình.

Tìm hiểu về nhân duyên vợ chồng

Nói theo đạo Phật, vợ chồng là do duyên số, có nghiệp, có nợ với nhau, chứ không phải khi không mà lấy nhau được. Phần lớn là do duyên số quyết định. Tuy nhiên, nếu chỉ đổ thừa cho duyên số thì không thực tế . Chúng ta phải chọn lựa, mà trong sự chọn lựa của chúng ta có nghiệp, có nhân quả chi phối bên trong.

Ví dụ có hai người theo đuổi mình, mỗi người đều có ưu có khuyết, chứ không ai hoàn toàn (vì thực ra trên đời này không có ai là hoàn toàn cả, người mà hoàn toàn thì đã đi tu mất rồi , ta đừng trông đợi làm chi cho mất công): người thì cao, người thì lùn, người thì đẹp, người thì xấu, người mũi đẹp, người thì miệng đẹp, người thì hát hay, người thì nói hay. Người hát hay thì nói chuyện dở, người hát dở thì nói chuyện hay… Ta không biết chọn ai, bèn đến nhờ các thầy các cô tư vấn. Thầy nói: “Thôi thì duyên với ai thì con lấy người đó” . Ta ra về, mà cũng chẳng biết chọn ai. Nếu đổ thừa cho nhân quả thì cũng không biết phải chọn ai, cho dù ta có tin vào nhân quả. Vì vậy ta phải dùng lý trí mà chọn lựa.


Tuy nhiên sự lựa chọn cuối cùng vẫn thuộc về phước. Hễ có phước thì chọn đúng, không có phước thì sẽ chọn sai.


Đây là lý do tại sao mình thấy mình rất ưng ý, nhưng lấy nhau được vài tháng thì đổ vỡ, con người mình tưởng tượng, tô vẽ ngày xưa không ngờ mới sống chung vài ba tháng đã trở thành con người khác .

Ngày xưa anh như một thiên thần đến với mình, đầu tóc lúc nào cũng chải chuốt, đến tới nơi là chào hỏi lễ phép ba mẹ mình, thương yêu các em của mình, săn đón lo lắng cho mình từng chút,… anh đến với em như một thiên thần của cuộc đời , lấy nhau ba tháng, anh trở thành một con … quái vật !

Điều này thuộc về nhân quả. Không thể nào lường trước được!

Tuy nhiên, ta phải biết phân biệt người tốt và người xấu.

Đặt vấn đề mình là người tốt : biết đi chùa, biết lễ Phật, biết làm phước, tin nhân quả, … gặp người chồng cũng là người tốt, thì hợp nhau, bởi vì cái tốt là chân lý, mà chân lý là một, nên nếu hai vợ chồng là người tốt, thì sẽ có nhiều điểm giống nhau. Tuy có một vài sở thích khác nhau, như mình thích đọc thơ, ổng thì thích đọc truyện, mình thích Đan Trường , ổng mê Phương Thanh ,… sở thích có thể khác nhau, nhưng những điểm chung căn bản thì phải giống nhau.

Mình có lòng thương người, ổng cũng vậy, vì cái tốt phải giống nhau. Mình có hiếu với cha mẹ mình, thương quý cha mẹ chồng, thì chồng cũng vậy, cũng phải có hiếu với cha mẹ và biết thương quý cha mẹ vợ. Những điểm giống nhau như vậy làm cho cuộc sống dễ chịu, cuộc hôn nhân như vậy làm cho mình hạnh phúc.

Trừ những lúc đau khổ do bất trắc thuộc về hoàn cảnh như rơi vào cảnh nghèo túng một thời gian, hay con cái đau bệnh mà không có tiền,… dù khổ về hoàn cảnh nhưng trong lòng thương quý, tin cậy nhau giữa hai vợ chồng thì vẫn có hạnh phúc, là nơi nương tựa tâm hồn của nhau, dù trong sóng gió vợ chồng vẫn dắt dìu nhau vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.

Có một ông già sống cả đời không lấy vợ. Hỏi vì sao, ông bảo “sợ cảnh vợ đẻ, con đau, nhà hết gạo”, sợ những hoàn cảnh bất trắc của hôn nhân mà không lấy vợ, để đến già vẫn cô độc một mình. Nhưng nếu trong cuộc hôn nhân hai vợ chồng cùng tốt, mà do một nghiệp xưa nào đó phải đi qua khó khăn thì nhờ niềm tin, tình yêu với nhau, họ sẽ vượt qua mà không đau khổ.

Như một bài hát “anh hứa đưa em về nơi chân trời tím, gom hết mây hai đứa xây lâu đài yêu” . Đúng là tưởng tượng trên cung trăng , nhưng thực tế cuộc sống thì cơm áo gạo tiền phức tạp vô cùng.

Nói yêu thì yêu , nhưng hết gạo thì … yêu hết nổi . Bởi vậy yêu thì yêu, nhưng cũng phải … có gạo mới yêu nổi. Nhưng khi yêu thì người ta quên mất chuyện đó. Tóm lại, tốt cũng là một tiêu chuẩn lựa chọn.

Còn hai người đều xấu thì sao ? Một người vợ ích kỷ, tham lam, ganh ghét, gian dối,… Một ông chồng nhậu, quậy, lăng nhăng, bồ bịch tùm lum, .. thì hai người sống với nhau như thế nào? Lạ một điều là tốt thì giống nhau, còn xấu thì không giống nhau, mà làm khổ nhau.

Mình thích đánh bài tứ sắc, chơi đề; ổng thì thích đi nhậu. Khi “sung” lên mình thích chửi bới, ổng thì thích đánh,… Xấu thì không có điểm chung, chỉ làm khổ nhau. Gia đình như thế không ai dám bén mảng tới lui thăm viếng.

Đặt trường hợp gia đình có một người xấu, một người tốt. Chuyện gì sẽ xảy ra?

Đổ vỡ. Mình đã ráng lựa, nhưng lại chọn nhầm, về sống với nhau mới biết đó là người không tốt. Hôn nhân sẽ cực kỳ mâu thuẫn. Sự khác biệt về đạo đức sẽ làm cho ta khổ tâm day dứt.

Sự chênh lệch tài năng cũng là một điều cần suy xét. Hai người cùng giỏi, thì thật lý tưởng . Hai người cùng dở, chắc là nghèo cả đời . Còn một người chồng quá giỏi, một người vợ quá dở thế nào cũng bị chồng coi thường. Cứ tiếp tục xem thường một thời gian thì tình thương cũng mất.

Có chuyện một người vợ quá khờ, nhà làm ăn buôn bán mà thối tiền cũng không biết, người chồng phải gánh vác hết tất cả mọi việc, chịu không nổi phải thốt lên: “Thôi thôi em ơi, em ngu vừa vừa thôi, chừa cho hàng xóm người ta ngu với!”. Người chồng cũng khá nhã nhặn, không quá thô lỗ, nhưng cứ như vậy thì tình yêu dành cho người vợ cũng mất dần.

Tình thương yêu chỉ có khi mà còn có lòng kính trọng . Nhìn lại, ta cũng chỉ thương người nào mà mình có lòng kính trọng, nể phục. Chứ một người không tài không năng, không bản lĩnh thì làm sao mà thương yêu cho nổi ? Như vậy, chọn người hôn phối cũng nên chọn sao cho tài năng hai người tương đối ngang nhau mới dễ sống. Vợ chồng nể nang nhau vì tài năng, tình yêu mới lâu bền. Vì vậy mà bản thân ta cũng phải biết rèn luyện, trau dồi bản lĩnh trong cuộc sống, có nghề nghiệp vững chắc, thì hôn nhân mới hạnh phúc.

Tương tự, nếu một đôi đũa lệch: người vợ quá giỏi, người chồng quá dở thì đổ vỡ cũng khó tránh. Chịu đựng đến một lúc nào đó không được nữa, phải bỏ nhau. Khinh thường nhau rồi, không thương nhau được nữa. Không thương nhau, thì sẽ phải chia xa.

Ngoài đạo đức, tài năng, còn phải biết chọn người có phước tương đồng với mình mới có thể ăn đời ở kiếp. Phước mà không tương xứng với nhau, cũng sẽ chia tay. Đã là vợ chồng, thì giàu cùng hưởng, nghèo cùng chịu, nên phước phải tương xứng mới có thể sống đời với nhau. Mặc dù mình không biết tương lai mình như thế nào, giàu hay nghèo, nhưng mình vẫn có thể đoán được.

Nếu có phước, trong cuộc sống mình sẽ dễ có những may mắn nho nhỏ, mà gặp một người quá chật vật, đụng đâu hư đó, thì đừng ! Phước quá chênh lệch sẽ không sống với nhau lâu, dễ đổ vỡ. Nếu hai vợ chồng cùng ít phước, thì phải chịu cảnh nghèo, cảnh khổ.Tuy nhiên, phước không đánh giá trong một giai đoạn, mà qua nhiều thời kỳ. Biết đâu buổi đầu nghèo, nhưng về sau lại giàu . Khi mới lấy nhau thì còn nghèo khó, nhưng về sau hai vợ chồng làm nên.

Một điều nữa là chọn vợ chọn chồng cũng nên bình thản, từ từ mà chọn lựa, đừng nên sốt ruột quá. Có những miền quê, dù đã lớn tuổi, chưa có chồng người ta vẫn tỉnh bơ mà sống . Nhưng lại có những miền quê người ta rất sợ mang tiếng “bị ế” . Tới một tuổi nào đó mà chưa có chồng, họ cảm thấy như “xấu hổ” . Vì vậy mà họ khổ, do tới tuổi rồi, không có ai vừa ý nhưng bị buộc phải chọn . Do chọn lựa không ưng ý, về sống với nhau khổ sở mà phải chịu.

Hiểu đạo Phật rồi, ta hãy sống như miền quê không sợ ế, “tỉnh queo” khi tuổi đã lớn mà vẫn chưa tìm được người thích hợp . Không có chồng thì ở vậy … nuôi heo , hay ở vậy đi tu . Nhất là đệ tử Phật, không cần thiết phải lấy chồng. Vì vậy đừng sốt ruột hối ba mẹ mình , cứ bình thản mà chọn người thích hợp.

Một yếu tố cực kỳ quan trọng trong hôn nhân nữa là tín ngưỡng. Hai vợ chồng khác đạo, rất khó sống với nhau.

Trước hết, phải hiểu rõ Đạo là gì? Đạo là cách để sống trong cuộc đời. Đạo không phải là cái gì ở ngoài cuộc đời. Chúng ta không tìm Đạo trên mây cao, trên đỉnh núi xa, trong rừng vắng. Chúng ta phải sống giữa cuộc đời, sống cho đúng, cho tốt. Đó là Đạo.

Gặp một người nghèo khổ, ta cảm thấy thương. Lòng thương đó là ta đang ứng dụng đạo trong cuộc sống.

Khi ba mẹ rầy la, ta chịu đựng không giận. Cái chịu đựng không giận đó là đạo lý sống trong cuộc đời.

Khi có một người đến hẹn hò, rủ đi chơi tối, mình biết xin phép ba mẹ. Cái biết kiềm chế, không dễ lạc lòng, giữ cứng được lòng mình, chính là Đạo trong cuộc sống.

Mỗi tôn giáo có bề cạn, bề sâu khác nhau. Đây là một điều cần cân nhắc kỹ.

Trở lại, một người chồng tốt phải biết thương vợ . Có thương thì mới theo đuổi, mới cưới nhưng quan trọng là tình thương đó lâu hay mau.

Buổi đầu thương nhớ, nói đủ điều, đến nỗi ngồi nói chuyện, cô gái làm rơi chiếc khăn tay, anh chàng lật đật cúi nhặt, phủi bụi, mang đi giặt xà bông thơm,… làm cô gái cảm động mà ưng thuận . Cưới nhau về rồi, bà vợ té “cái ạch” trước mắt, ông chồng dòm cái rồi đi luôn, không thèm đỡ. .

Do vậy bổn phận của người chồng là phải thương vợ, mà phải thương lâu dài, thương sâu sắc . Cái khó của đàn ông cũng là ở chỗ đó. Họ thường khô khan hời hợt, trong khi phụ nữ lại sống tình cảm, dễ mủi lòng, hay khóc. Vì thế mà đàn ông cần bổ sung ở điểm này.

Thương lâu? Họ phải nhìn lại lòng mình: trước khi cưới phải thương, sau khi cưới phải giữ tình thương, sống với nhau 5 năm, 10 năm,… vẫn phải giữ tình thương đó, dù lúc này tình thương chỉ còn vun đắp bằng lý trí, bằng cái nghĩa. Lúc đó thương bằng suy nghĩ, không còn thương bằng cảm tính nữa. “Lúc đầu gặp em tinh tú quay cuồng – Lòng đang giá băng bỗng ngập tràn muôn tia nắng”, thương bằng cảm tính là thế đó.

Khi lấy nhau rồi cảm tính từ từ hết, người đàn ông phải biết thương bằng suy nghĩ, phải nghĩ thế này : Đây là người đã trao cho mình cả cuộc đời, đã bỏ cha bỏ mẹ đi theo mình, đã sinh cho mình những đứa con để nối tiếp dòng họ của mình, đã cực khổ với mình, đã chia sẻ với mình khi mình còn khó khăn lận đận .... Người chồng phải biết suy nghĩ như thế, vì lúc đó cảm tính đã hết, tình yêu đã hết rồi. Đây là bổn phận của người chồng. Khi tuổi đời càng lớn càng phải biết suy nghĩ về những điều đó để thương vợ.

Còn thương sâu sắc? Phải biết để ý từng chi tiết nhỏ nhỏ để làm vợ mình vui. Nhìn nét mặt người vợ thấy có gì không vui phải biết tìm nguyên nhân xem vì bệnh hay có điều gì làm vợ mình buồn. “Anh có lỡ nói điều gì làm cho em buồn chăng?” hay “Hôm nay em có mệt gì chăng?”… chứ không phải lúc rớt khăn thì lượm, sau thấy vợ té cái ạch, chỉ dòm dòm rồi đi thẳng.

Rồi những khi vợ nấu cơm bưng lên, dù hôm ấy vợ nấu ăn không ngon, nhưng người chồng phải hiểu công lao cực khổ của người vợ, vất vả vì mình. Vợ hỏi: “Hôm nay anh ăn cơm ngon không?” thì cũng trả lời: “Nấu ngon hơn bà nội anh nấu hồi đó?” Hỏi: “Bà nội anh nấu ăn thế nào?” “Hồi đó mỗi lần bà nội nấu cơm, anh toàn trốn ra ngoài ăn phở. Giờ em nấu ăn ngon hơn một chút”…. (chồng như vậy biết kiếm tìm ở đâu nhỉ? )

Ngoài ra, cách cư xử với nhau trong cuộc sống cũng cực kỳ phức tạp. Rồi bổn phận với họ hàng cha mẹ hai bên… Lỡ làm dâu mà nhà chồng không thương, mẹ chồng, em chồng thay nhau nói xấu,… Bao nhiêu điều phải học trước khi bước vào cuộc sống hôn nhân.

Rồi những khi khổ cực, thái độ mình phải sống như thế nào đối với vợ mình, chồng mình. Người ta hay nói: “Giàu đổi bạn, sang đổi vợ”. Có những lúc khổ cực quá chịu không nổi, thấy có người khác mình liền đi theo, hoặc có khi vừa giàu thì mình bỏ người kia,… Đó là không “đồng cam cộng khổ”.

Đây là vấn đề đạo đức, khi cực khổ mình phải biết an ủi, dắt dìu nhau vượt qua, và cùng nhau làm phước. Không có gì quý bằng lúc nghèo mà làm phước. Giàu mà làm phước thì thường, phước không lớn. Nghèo mà biết làm phước, phước mới nhiều. Vừa làm phước, vừa vượt qua khó khăn, tình nghĩa vợ chồng thêm đẹp.

Rồi những lúc sang giàu, phải đối xử với nhau, với họ hàng thế nào, làm những việc công đức gì, cũng cần phải học.

Một vấn đề tế nhị khó nói mà không ai dám nói là đạo đức về tình dục. Cuộc sống vợ chồng trong đó buộc phải có quan hệ tình dục. Cha mẹ không nói, con cái không biết. Sách vở thì nói tùm lum, bậy bạ, tào lao. Trong quan hệ vợ chồng có cái gọi là ứng xử đạo đức của tình dục. Đây là vấn đề cực kỳ tế nhị, phải được trang bị kỹ trước khi bước vào hôn nhân.

Vấn đề lớn nữa là nuôi dạy con cái. Cha mẹ thương con, nhưng phải biết dùng lý trí. Không được thương con rồi nuông chiều. Đa phần chúng ta thương con rồi nuông chiều con. Người cha có thể cứng rắn dạy con, nhưng người mẹ khi nghe con khóc thì lại không chịu được. Người ta nói: “Con hư tại mẹ, cháu hư tại bà” là vậy. Do đó mình phải biết thương con, và dạy con cho đúng. (Sẽ trình bày riêng ở một bài khác).

Một vấn đề thường gặp trong đời sống hôn nhân là lòng chung thủy. Chúng ta thường phải đối diện với vấn đề lớn là sự thiếu chung thủy của người hôn phối làm cho hạnh phúc, hôn nhân tan vỡ. Phụ nữ thường chung thủy hơn đàn ông, vì đàn ông dễ lạc lòng, sa ngã.

Lý do nào người ta không chung thủy lâu dài với nhau?

Thứ nhất, lòng thương yêu không đủ sâu đậm. Thương hời hời hợt hợt, một thời gian thì cưới. Sau đó gặp một người khác, thấy thương hơn, yêu hơn. Thế là lòng thương yêu với người cũ hết. Bị thay đổi. Đó là thực tế. Do vậy ngay từ buổi đầu phải chọn lựa người cho kỹ để đặt tình thương yêu sâu đậm.

Lý do thứ hai là một trong hai người bị đánh mất nhân cách dần dần, nên đánh mất lòng kính trọng của người kia.

Một bà vợ suốt ngày đi “tám” chuyện hàng xóm, có bao nhiêu tiền thì đem đi đánh đề, đánh bài tứ sắc, thì dù ngày xưa người chồng thương yêu lắm, nhưng nói mãi mà không được, thì ông chồng sẽ không còn thương yêu nữa. Mà khi không còn thương nữa, thì có thể ông sẽ đi thương người khác.

Hay người chồng bỗng trở nên nhậu nhẹt, chơi bời, đánh mất tư cách thì người vợ sẽ không còn thương yêu nữa. Có khi người vợ đi tìm người thương khác. Chung thủy mất dần.

Lý do nữa để mất lòng chung thủy là một trong hai người mắc bệnh đa tình, dễ lạc lòng. Mình có chồng rồi, mà gặp người khác đẹp trai, khéo ăn nói, thế là bị lạc lòng, thương người đó. Đây cũng là một cái nghiệp trong tâm. Nếu lỡ mắc phải bệnh này thì nên lạy Phật sám hối cho nhiều để hết nghiệp đa tình.

Một nguyên nhân nữa là một trong hai người có duyên tình ái với nhiều người trong kiếp xưa, bây giờ lần lượt gặp lại. Ví như người chồng ngày xưa làm vua, làm quan gì đó, mà thời xưa thì “năm thê bảy thiếp”, nên kiếp này gặp lại những người vợ cũ. Gặp lại người cũ thì cũng thương nhau, không nỡ bỏ. Đây là nguyên nhân của sự mất chung thủy mà rất khó trách, vì ngày xưa, ông thương người đó thật lòng, và luật lệ, tập quán ngày xưa cho phép. Và do đối xử tốt với nhau, thương nhau thật lòng nên gặp lại. Gặp nhau rồi, trong lòng ông tự nhiên xuất hiện tình thương trở lại, của duyên xưa, chứ không do sa ngã, truỵ lạc. Đây là trường hợp rất khó xử, và hôn nhân dễ dàng đổ vỡ.

Để tránh những điều đó, hai vợ chồng phải thường xuyên cùng nhau lạy Phật sám hối để cầu nguyện giữ được lòng chung thủy. Chung thủy với một người cũng là một bước gần đến chỗ vượt qua ái dục. Nếu mình còn lạc lòng nhiều thì gom hết lại để chung thủy với một người, rồi từ người đó mà dập tắt luôn ái dục, trải lòng thương yêu tất cả chúng sinh.

Từ bây giờ, ta hãy tránh những tiểu thuyết xây dựng nhân vật đa tình, nhất là chuyện điệp viên. Điệp viên 007, đi đến đâu là bồ đến đó. Những bộ phim, những câu chuyện truỵ lạc sẽ giết lần mòn đạo đức, tâm hồn mình, khiến con người không còn chung thủy nữa. Do đó ta phải biết phê phán những thứ văn hóa làm tấm gương xấu về sự lăng nhăng, không chung thủy.

Một điều cũng thường gặp trong hôn nhân là những tình cảm mới phát sinh. Người vợ đi làm gặp đồng nghiệp, xuất hiện tình cảm. Hay người chồng đi làm trên đường gặp một người mến mình, thế là một tình cảm mới phát sinh. Do đó phải biết dập tắt ngay từ đầu, ngay từ mầm mống. Biết lạy Phật thì mới vượt qua được những tình cảm như vậy. Điều này trong cuộc đời ta hay bị.

Một điều nữa là vợ chồng sống với nhau phải biết bày tỏ tình cảm với nhau. Đừng nên hời hợt. Đừng nghĩ rằng sống với nhau lâu rồi, hơi đâu mà màu mè. Đừng nghĩ vậy. Phải biết “màu mè” với nhau. Chồng mua ít hoa tặng vợ. Vợ lâu lâu tặng chồng một món quà nhỏ. Chăm sóc, để ý, hỏi han nhau để vun đắp thêm tình thương yêu dành cho nhau, để giữ lòng chung thủy.

Tuy nhiên cũng có trường hợp là định mệnh quy định hôn nhân sẽ tan vỡ. Là số phận an bài, hay nghiệp xưa phải trả. Đến một lúc nào đó hôn nhân đổ vỡ không tránh được. Đó là duyên số.

Cũng có khi là sóng gió trong hôn nhân mà phải tập độ lượng để vượt qua. Một lúc nào đó bỗng nhiên bạn đời của mình bị lạc lòng với người khác, cũng đừng vì vậy mà đánh vỡ hôn nhân. Có khi mình chịu đựng một chút, xây dựng lại, thì qua lúc sóng gió là hết, gia đình đầm ấm trở lại.

Có một nhà tư tưởng Châu Âu đã nói: “Yêu nhau không phải là nhìn nhau, mà là cùng nhìn về một hướng”. Thông thường ban đầu khi mới yêu nhau, người ta chỉ muốn dành hết cuộc sống này cho nhau: “Anh hứa đưa em về nơi chân trời tím – Mơ chúng ta in bóng trên lưng trời xa – Xin không thiếu trăng vàng trên tóc em…” Bao nhiêu điều thơ mộng người ta dệt nên, như trong cuộc sống này chỉ còn có hai người. Nhưng thực tế cuộc sống không phải vậy. Đó là một điều đau khổ, vì tình thương yêu ích kỷ chắc chắn sẽ đưa tới đau khổ. Vì vậy khi đến với nhau thì do duyên số, thương yêu tha thiết, nhưng phải biết “cùng nhìn về một hướng”, nghĩa là biết đem lý tưởng xây dựng điều tốt đẹp cho đời, làm lợi cho chúng sinh, tạo nên công đức lớn trong cuộc đời, hạnh phúc sẽ ngày càng lớn. Còn thứ tình yêu ích kỷ, chỉ biết “nhìn nhau”, một ngày nào đó sẽ quay lại mà “cào cấu” nhau. “Thương nhau lắm, cắn nhau đau” là vậy.

Hiện nay, tình yêu đang được đề cao quá mức. Những quyển tiểu thuyết, những bộ phim, những bản nhạc ướt đẫm tình yêu. Đó là một sự yếu kém trong giáo dục. Tình yêu không phải là tất cả. Có những thứ tình cảm cao đẹp khác tốt hơn: yêu quê hương đất nước, yêu cha mẹ, yêu cây cỏ, yêu thiên nhiên, yêu con người...

Tình yêu là tạm bợ, mong manh như khói, như sương. Tình yêu không bền vững, dù lúc đầu nó dữ dội như gió bão “không có anh em chết cả một đời”, nhưng không phải, xa rồi thấy tỉnh bơ, còn nhẹ cả bụng. Nhưng lúc đầu mình tưởng là như vậy. Lấy nhau rồi thì chỉ còn bổn phận, còn cái nghĩa. Vì vậy ban đầu khi tình yêu mới chớm, ta phải biết xây dựng một tình thương, một cái nghĩa tiếp theo sau, chứ thật sự tình yêu chỉ sau một thời gian ngắn ngủi là nhạt nhòa, là mất, không còn. Chỉ có cái nghĩa, cái lý trí là lâu dài. Lấy nhau lúc còn khổ cực, cái nghĩa lớn. Thương nhau, đỡ đần nhau, cái nghĩa nặng. Còn lấy nhau trong giàu sang, cái nghĩa ít. Hời hợt, không lo gì được cho nhau, cái nghĩa cạn. Cho nên tình yêu là tạm bợ, cái nghĩa mới là lâu dài, còn lòng từ bi mới là vĩnh cửu.

Tại sao ta không tự tạo nên Duyên Nợ mà phải nhờ vào ông trời?

Có những cuộc gặp gỡ mà con người ta bắt buộc gặp phải trong cuộc đời. Đó là những cuộc gặp gỡ có tránh cũng không được, có né cũng không xong. Dù những cuộc gặp gỡ đó đem lại niềm vui hay nỗi buồn, người- ta gặp là người- ta sẽ quên ngay hay trọn cuộc đời ta cũng không thể quên được. Tóm lại là dù trốn đằng trời ta cũng vẫn phải đối mặt với nó. Mọi người hay gọi đó là ĐỊNH MỆNH.
Tuy nhiên, trên thế gian này, dù cho ĐỊNH MỆNH có tạo nên những cuộc gặp gỡ đi nữa thì kết quả của tất cả các mối nhân duyên đều không hề giống nhau, không hề. Có những mối tình đơm hoa kết trái nhưng cũng có người rẻ sang ngang. Có người chìm đắm trong hạnh phúc nhưng có người lại gặp phải điều bất hạnh. Đó là những thứ không ai mong muốn cũng không ai có thể đoán trước được. Thế là mọi người hay đổ thừa cho SỐ PHẬN.
Dường như mỗi khi con người phải đối mặt với thứ gì đó hơi quá trớn so với sức chịu đựng của bản thân thì hay lôi ĐỊNH MỆNH và SỐ PHẬN ra để cho rằng mình là kẻ bị phân biệt đối xử, là kẻ bị kỳ thị bởi ông trời, vv...Người ta tin rằng đâu đó còn có ông Tơ bà Nguyệt chuyên nối sợi chỉ đỏ một đầu vào tay người đàn ông và một đầu dành cho người phụ nữ để họ nên vợ chồng. Nhưng đâu phải ai cũng thõa mãn với kết quả đó, nếu dễ dàng thế thì mọi người ai cũng hạnh phúc rồi. Tuy nhiên, người ta quên rằng ở đâu đó còn có chữ DUYÊN và chữ NỢ. Trong khi phải đi cùng chiều với SỐ PHẬN đã được định đoạt thì sao ta không tự tạo cho mình cái DUYÊN cái NỢ vốn là thứ được đấng tối cao độc quyền xử dụng.
Khi bản thân ta cảm thấy hết DUYÊN sao ta không tự tạo ra DUYÊN cớ. Rồi khi ta cảm thấy hết NỢ sao ta lại không tự tạo ra những món NỢ nho nhỏ để còn đến đòi. Khi gặp lại nhau, đó cũng chính là lúc bản thân ta đã tự tạo nên chữ DUYÊN mà ta không hề biết. Thật ra, những điều kỳ tích trên thế gian này không phải tất cả là do DUYÊN NỢ, cũng không phải đều do ông trời sai khiến, mà chính là một phần do con người có muốn tạo ra điều kỳ diệu hay không. Trái tim con người có muốn được đập rộn ràng hay không, sự lựa chọn nằm ở bên trong mỗi người. Đừng bao giờ đổ lỗi cho SỐ PHẬN trong khi chính bản thân ta đơn giản chỉ là một kẻ xuôi theo dòng nước chứ không hề muốn thay đổi nó. Hãy đứng dậy và tự tạo ra cái cớ cùng những món NỢ bất ngờ để nhận lại điều kỳ diệu mang tên DUYÊN phận.


Read more: http://guu.vn/myguu/gakonminmin/tai-sao-ta-khong-tu-tao-nen-duyen-no-ma-phai-nho-vao-ong-troi-13c0Rx0TnSkcQ.html#ixzz3Sopg1lNT

Vạn sự tùy duyên

Duyên đã hết thì em ơi níu giữ làm gì? Người không vì em dừng lại những cuộc trăng hoa thì em nên yêu thương chính bản thân mình. Đừng vì người không xem em là quan trọng mà gầy guộc, hư hao. Em hãy cảm ơn cuộc đời này, duyên phận này, sự thật này, vấp ngã này... để em nhận ra con người em gắn bó thời gian qua thực sự là ai. Bất cứ lời nói lúc này đều là sự ngụy biện. Bởi người muốn ở lại sẽ không chần chừ mà giữ em lại. Và liệu nếu em ở lại người có không làm em tổn thương 1 lần nữa?
Đừng mãi luẩn quẩn trong suy nghĩ oán trách bản thân, tự vấn lòng mình đã làm sai điều gì và thua kém ra sao? Người yêu em khi hành động bất cứ điều gì sẽ luôn nghĩ về cảm nhận của em trước chứ không bỏ rơi em giữa những khoảng trống chơ vơ. Thương cho em quá nặng lòng nên chẳng thể tự dứt bỏ mối duyên đã đứt đoạn này. NHưng em có thể làm gì khi người đã lạnh lùng quay đi?
Nước mắt đó xin em đừng bao giờ để nó rơi xuống vì những người, những điều không đáng nữa. Cuộc đời này đâu phải chỉ có mỗi tình yêu. Khi em tuyệt vọng nhất vẫn luôn có những người bạn bên cạnh em, dù họ không biết nhiều về em. Nhưng khi em buồn họ đã cho em thêm niềm tin vào cuộc sống. Hôm nay, em không may mắn nhưng chắc gì ngày mai đã như vậy?
Em không xinh đẹp nhưng em giỏi nấu nướng. Em không giỏi toán nhưng em lại biết viết văn Đừng vì ai đó mà tự đem bản thân mình ra so sánh và lại ngồi buồn nữa nhé! Biết không... em là duy nhất... là 1 chứ không có 2... Không ai giống em và em cũng chẳng việc gì mà phải hoài công cố gắng giống người khác. Người ta đánh mất 1 người yêu mình chứ em thì chỉ mất 1 kẻ xem em là ngươi dưng thôi.
Đừng sợ đường dài phía trước, ngẩng đầu lên và bước đi em nhé. Chẳng phải hạnh phúc luôn ở phía sau đau khổ và cầu vồng luôn ở sau những cơn mưa đó sao? Những thứ tốt đẹp còn nhiều lắm, đừng vì một hòn đá trên đường mà lỡ mất nhịp yêu thương phía trước.


Read more: http://guu.vn/myguu/kem.sugar/van-su-tuy-duyen-9FArd2qk7FjNi.html#ixzz3SopHG1Hj

Duyên phận do trời định - hạnh phúc do người định

Duyên là phần trời định dành cho mỗi người, về khả năng có quan hệ tình cảm, yêu đương vợ chồng gắn bó trong cuộc đời.
Tôi tin vào duyên phận, bởi vì khi ta gặp và quen biết một ai đó trong cuộc đời đó chính là cái duyên rồi và tôi rất trân trọng nó, ở đây tôi nói duyên phân chứ không nói duyên nợ vì duyên nợ có mang lại cảm giác nặng nề kiểu nghĩa vụ và trách nhiệm quá, và cũng vì tôi rất sợ chữ này.
Có bạn lại phản pháo lại rằng duyên nợ có với nhau từ kiếp trước nên kiếp này mới gặp nhau rồi đến với nhau để trả nợ.
Những cặp đôi yêu nhau mà tôi biết, lúc họ còn bên nhau hạnh phúc thì không cần phải bàn ở đây, điều đáng nói ở đây chính là khi họ chia tay nhau, họ đau đớn và khổ sở, viện ra đủ mọi lý do để xoa xịu nỗi đau, ban đầu ít ai lý trí dám dũng cảm nhìn thẳng và đối mặt. Nhiều khi, họ không dám tin vào sự thật đến độ nghĩ ra một lý do nào đó, dù trái với sự thật và tin vào điều đó, để làm gì tất cả là vì chỉ có như vậy họ mới cảm thấy thanh thản và nhẹ nhõm.Việc này giống như tiêm một mũi thuốc tê cho nỗi đau vậy, rồi khi hết thuốc thì sao, lại tiêm thêm một mũi nữa tìm quên để rồi khi tỉnh lại đau gấp nhiều lần hơn.
Có người lại bắt đầu đỗ lỗi cho duyên nợ, họ nói rằng kiếp trước họ nợ người ta nên kiếp này họ phải trả, nhưng nói vậy chứ đã có ai biết kiếp trước của mình như thế nào không, tại sao lúc đầu gặp nhau quen nhau hạnh phúc lại không thấy ai nhắc đến để rồi khi chia tay lại đi đỗ lỗi cho nó, duyên nợ có tội tình gì, nó bắt hai người quen nhau à hay nó chia rẽ tình cảm của hai người, tất cả là do sự hành xử và lựa chọn của bạn. Không thể trách móc số phận mình hẩm hiu hay trách người ta bạc bẽo với bạn. một khi bên người ta mà bạn đã không hạnh phúc nữa thì bạn có quyền ra đi, chỉ trách bản thân yếu đuối, mềm lòng. Hoặc khi biết rằng sẽ đau đấy nhưng vẫn cố ở lại để níu kéo, vì thói quen, thương hại.
Như tôi đã nói ở trên, hạnh phúc là do người định, duyên phận đã cho 2 người gặp nhau rồi, hãy biết cách trân trọng điều đó và cố gắng giữ gìn nó.
Trong cuộc sống này đâu đâu cũng đã được ông trời định duyên, duyên đến duyên đi dường như cũng đều do số phận sắp đặt. Có những lương duyên từ khi bắt đầu đã chắc chắn như ván đóng thuyền, có những duyên phận từ khi bắt đầu đã định trước là sẽ phải ra đi. Có những duyên phận chẳng bao giờ có kết quả tốt đẹp nhưng tôi luôn khao khát sẽ tạo được kì tích.
Có những thứ bạn có thích thế nào đi chăng nữa nhưng sẽ không bao giờ thuộc về bạn, có những thứ bạn lưu luyến, bịn rịn không dứt nhưng chẳng thể giữ lại cho mình. Tình yêu là bài ca chẳng bao giờ hát đến lời cuối.
Nêu bạn không còn yêu một người, xin hãy buông tay để người khác có cơ hội yêu cô ấy
Nếu người bạn yêu bỏ rơi bạn, xin hãy giải thoát cho chính mình, để bản thân có cơ hội được yêu người khác.
Đây mới là cách cư xử đúng đắn trong tình yêu, hãy cho nhau cơ hội, bất cứ cái gì cũng vậy, nhất là tình yêu, phải trân trọng thì mới mong hạnh phúc và có được nó.


Read more: http://guu.vn/myguu/ceeceedao/duyen-phan-do-troi-dinh-hanh-phuc-do-nguoi-dinh-RDPi5TWATkDzW.html#ixzz3SoZtGb6i