Thứ Hai, 29 tháng 9, 2014

Những vần thơ bất hủ


Chí làm trai

Vòng trời đất dọc ngang, ngang dọc.
Nợ tang bồng vay trả, trả vay.
Chí làm trai Nam, Bắc, Đông, Tây,
Cho phỉ sức vẫy vùng trong bốn bể.
Nhân sinh tự cổ thùy vô tử,
Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh. 
Đã chắc rằng ai nhục ai vinh,
Mấy kẻ biết anh hùng khi vị ngộ.
Cũng có lúc mưa dồn sóng vỗ,
Quyết ra tay buồm lái với cuồng phong.
Chí những toan xẻ núi lấp sông,
Làm nên tiếng anh hùng đâu đấy tỏ.
Đường mây rộng thênh thênh cử bộ,
Nợ tang bồng tang trắng, vỗ tay reo
Thảnh thơi thơ túi rượu bầu.


Nguyễn Công Trứ


Tống biệt hành

Đưa người, ta không đưa qua sông 
Sao nghe tiếng sóng ở trong lòng ? 
Nắng chiều không thắm, không vàng vọt 
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong ? 
Đưa người ta chỉ đưa người ấy 
Một giã gia đình một dửng dưng... 

Ly khách! Ly khách! Con đường nhỏ 
Chí lớn không về bàn tay không 
Thì không bao giờ nói trở lại! 
Ba năm mẹ già cũng đừng mong 

Ta biết người buồn chiều hôm trước 
Bây giờ mùa hạ sen nở nốt 
Một chị, hai chị cũng như sen 
Khuyên nốt em trai dòng lệ sót 

Ta biết người buồn sáng hôm nay 
Giời chưa mùa thu, tươi lắm thay 
Em nhỏ ngây thơ đôi mắt biếc 
Gói tròn thương tiếc chiếc khăn tay... 

Người đi? Ừ nhỉ, người đi thực! 
Mẹ thà coi như chiếc lá bay
Chị thà con như là hạt bụi
Em thà coi như hơi rượu say 

Thâm Tâm


Tràng giang 

Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp, 
Con thuyền xuôi mái nước song song 
Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả; 
Củi một cành không lạc mấy dòng. 

Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu, 
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều 
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót; 
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu. 

Bèo dạt về đâu, hàng nối hàng; 
Mênh mông không một chuyến đò ngang. 
Không cầu gợi chút niềm thân mật, 
Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng. 

Lớp lớp mây cao đùn núi bạc, 
Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa. 
Lòng quê dợn dợn vời con nước, 
Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.


Huy Cận


Bài thơ “Hai chữ nước nhà” thác lời ông Nguyễn Phi Khanh dặn Nguyễn Trãi khi Nguyễn Trãi theo cha đến tận ải Nam Quan. Khi Nguyễn Phi Khanh bị quân Minh bắt giải về Kim Lăng, Nguyễn Trãi theo cha khóc lóc, lên đến tận cửa Nam Quan, không chịu trở lại. Ông Nguyễn Phi Khanh bảo rằng: “Con phải trở về lo trả thù cho cha, rửa hận cho nước, chứ theo khóc lóc mãi mà làm gì?”

Tác giả bài thơ là cụ Á Nam Trần Tuấn Khải.

**************


Hai chữ nước nhà


Chốn Ải Bắc mây sầu ảm đạm 
Cõi trời Nam gió thảm đìu hiu 
Bốn bề hổ thét chim kêu 
Ðoái nom phong cảnh như khêu bất bình 

Hạt máu nóng thấm quanh hồn nước 
Chút thân tàn lần bước dậm khơi 
Trông con tầm tã châu rơi 
Con ơi con nhớ lấy lời cha khuyên: 

Giống Hồng Lạc hoàng thiên đã định 
Mấy ngàn năm suy thịnh đổi thay 
Trời Nam riêng một cõi này 
Anh hùng, hiệp nữ xưa nay kém gì! 

Than vận nước gặp khi biến đổi 
Ðể quân Minh thừa hội xâm lăng 
Bốn phương khói lửa bừng bừng 
Xiết bao thảm họa xương rừng máu sông! 

Nơi đô thị thành tung quách vỡ 
Chốn dân gian bỏ vợ lìa con 
Làm cho xiêu tán hao mòn 
Lạ gì khác giống dễ còn thương đâu! 

Thảm vong quốc kể sao cho xiết 
Trông cơ đồ nhường xé tâm can 
Ngậm ngùi đất khóc giời than 
Thương tâm nòi giống lầm than nỗi này! 

Khói Nùng lĩnh như xây khối uất 
Sóng Long giang nhường vật cơn sầu 
Con ơi! càng nói càng đau … 
Lấy ai tế độ đàn sau đó mà? 

Cha xót phận tuổi già sức yếu 
Lỡ sa cơ đành chịu bó tay 
Thân lươn bao quản vũng lầy 
Giang sơn gánh vác sau này cậy con 

Con nên nhớ tổ tông khi trước 
Ðã từng phen vì nước gian lao 
Bắc Nam bờ cõi phân mao 
Ngọn cờ độc lập máu đào còn dây 

Kìa Trưng nữ ra tay buồm lái 
Phận liễu bồ xoay với cuồng phong 
Giết giặc nước, trả thù chồng 
Nghìn thu tiếng nữ anh hùng còn ghi 

Kìa Hưng Đạo gặp khi quốc biến 
Vì giống nòi quyết chiến bao phen 
Sông Bạch Đằng phá quân Nguyên 
Gươm reo chính khí nước rền dư uy 

Coi lịch sử gươm kia còn tỏ 
Mở dư đồ đất nọ chưa tan 
Giang san này vẫn giang san 
Mà nay sẻ nghé tan đàn vì ai? 

Con nay cũng một người trong nước 
Phải nhắc câu Gia, Quốc đôi đường 
Làm trai hồ thỉ bốn phương
Sao cho khỏi thẹn với gương Lạc Hồng

Thời thế có anh hùng là thế 
Chữ vinh hoa xá kể làm chi! 
Mấy trang hào kiệt xưa kia 
Hy sinh thân thế cũng vì nước non

Con đương độ đầu xanh tuổi trẻ 
Bước cạnh tranh há dễ nhường ai? 
Phải nên thương lấy giống nòi 
Đừng tham phú quí mà nguôi tấc lòng 

Kiếp luồn cúi, đỉnh chung cũng nhục; 
Thân tự do chiêu chúc mà vinh 
Con ơi nhớ đức sinh thành 
Sao cho khỏi để ô danh với đời 

Chớ lần lữa theo loài nô lệ
Bán tổ tiên kiếm kế sinh nhai
Đem thân đầy đọa tôi đòi
Nhục nhằn bêu riếu muôn đời hay chi? 

Sống như thế, sống đê, sống mạt 
Sống làm chi thêm chật non sông! 
Thà rằng chết quách cho xong 
Cái thân cẩu trệ ai mong có mình!

Huống con cũng học hành khôn biết 
Làm giống người phải xét nông sâu 
Tuồng chi gục mặt cúi đầu 
Cam tâm làm kiếp ngựa trâu cho đành! 

Nỗi tâm sự đinh ninh dường ấy 
Cha khuyên con có bấy nhiêu lời 
Con ơi! con phải là người 
Thì con theo lấy những lời cha khuyên 

Cha nay đã muôn nghìn bi thảm 
Nói bao nhiêu tâm khảm càng đau! 
Chân mây mặt cỏ rầu rầu 
Càng trông cố quốc mạch sầu càng thương! 

Lời cha dặn khắc xương để dạ 
Mấy gian lao con chớ sai nguyền 
Tuốt gươm thề với vương thiên 
Phải đem tâm huyết mà đền cao sâu 

Gan tráng sĩ vững sau như trước 
Chí nam nhi lấy nước làm nhà 
Tấm thân xẻ với san hà 
Tượng đồng bia đá họa là cam công 

Nữa mai mốt giết xong thù nghịch 
Mũi long tuyền lau sạch máu tanh 
Làm cho đất rộng trời kinh 
Bấy giờ quốc hiển gia vinh có ngày! 

Nghĩa vụ đó con hay chăng tá ? 
Tính toán sao vẹn cả đôi đường 
Cha dù đất lạ gởi xương 
Trông về cố quốc khỏi thương hồn già

Con ơi! hai chữ nước nhà 



Ai? Tôi! 

Mậu Thân 2.000 người xuống đồng bằng 
Chỉ một đêm, còn sống có 30 
Ai chịu trách nhiệm về cái chết 2.000 người đó ? 
Tôi! 

Tôi - người viết những câu thơ cổ võ 
Ca tụng người không tiếc mạng mình 
trong mọi cuộc xung phong. 
Một trong ba mươi người kia ở mặt trận 
về sau mười năm 
Ngồi bán quán bên đường nuôi đàn con nhỏ 

Quán treo huân chương đầy, mọi cỡ, 
Chả huân chương nào nuôi được người lính cũ! 
Ai chịu trách nhiệm vậy ? 
Lại chính là tôi! 

Người lính cần một câu thơ 
giải đáp về đời, 
Tôi ú ớ. 
Người ấy nhắc những câu thơ tôi làm người ấy xung phong 

Mà tôi xấu hổ. 
Tôi chưa có câu thơ nào hôm nay 
Giúp người ấy nuôi đàn con nhỏ 
Giữa buồn tủi chua cay vẫn có thể cười.


Chế Lan Viên


Theo văn hóa phương Đông bí quyết khỏe mạnh nằm trong 4 câu thơ:

Bán dạ tam bôi tửuBình minh nhất trản tràThất nhật dâm nhất độLương y bất đáo gia.

Hai sắc hoa Tigôn
Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi lại thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu thương.

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương, cát
Tay vít dây hoa trắng chạnh lòng

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: "Hoa dáng như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng thế thôi!"

Thuở đó nào tôi có biết gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: "Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy".

Ðâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá! - Tôi buồn lắm
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường...

Từ đấy, thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ?
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ...
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
ÁI ÂN LẠT LẼO CỦA chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng "một người"

Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Sắc hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha!

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi...
Ðến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu hoa đỏ rụng. Chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây vắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi! Người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa... vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng?


T.T.KH


Qua đèo Ngang

Bước tới đèo Ngang bóng xế tà
Cỏ cây chen lá đá chen hoa
Lom khom dưới núi tiều vài chú
Lác đác bên sông rợ mấy nhà
Nhớ nước đau lòng con quốc quốc
Thương nhà mỏi miệng cái gia gia
Dừng chân đứng lại trời non nước
Một mảnh tình riêng ta với ta


Thăng Long hoài cổ

Tạo hóa gây chi cuộc hí trường
Ðến nay thấm thoát mấy tinh sương
Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo
Nền cũ lâu đài bóng tịch dương
Ðá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt
Nước còn cau mặt với tang thương
Nghìn năm gương cũ soi kim cổ
Cảnh đấy người đây luống đoạn trường


Bà Huyện Thanh Quan tên thật là Nguyễn Thị Hinh. Bà sinh trưởng vào cuối triều Lê, đầu nhà Nguyễn. Bà là con của vị danh nho Nguyễn Lý (1755-1837) vốn là một cựu thần nhà Lê.

Chồng bà là Lưu Nguyên Ôn bút hiệu Lưu Ái Lan (có sách còn chép là Lưu Nghi hay Lưu Nguyên Uẩn). Ông mất năm 1847. Ông vốn người làng Nguyệt Áng, Thanh Trì (Hà Đông); đỗ cử nhân khoa Mậu Tí triều Minh Mệnh, và được bổ làm tri huyện Thanh Quan (nay thuộc Thái Ninh, tỉnh Thái Bình) nên bà được gọi là Bà Huyện Thanh Quan, đôi khi có người còn gọi bà là bà Lưu Ái Lan.

Núi Đôi


Bảy năm về trước em mười bảy
Anh mới đôi mươi trẻ nhất làng
Xuân Dục, Đoài Đông hai cánh lúa
Bữa thì em tới bữa anh sang.


Lối ta đi giữa hai sườn núi
Đôi ngọn nên làng gọi núi Đôi
Em vẫn đùa anh sao khéo thế
Núi chồng, núi vợ đứng song đôi.


Bỗng cuối mùa chiêm quân giặc tới
Ngõ chùa cháy đỏ những thân cau
Mới ngỏ lời thôi đành lỗi hẹn
Đâu ngờ từ đó mất tin nhau.

Anh vào bộ đội lên Đông Bắc
Chiến đấu quên mình năm lại năm
Mỗi bận dân công về lại hỏi
Ai người Xuân Dục 
Núi Đôi chăng.

Anh nghĩ quê ta giặc chiếm rồi
Trăm nghìn căm uất bao giờ nguôi
Mỗi tin súng nổ vùng đai địch
Sương trắng người đi lại nhớ người.

Đồng đội có nhau thường nhắc nhở
Trung du làng nước vẫn chờ trông
Núi Đôi bốt dựng kề ba xóm
Em vẫn đi về những bến sông.

Náo nức bao nhiêu ngày trở lại
Lệnh trên ngừng bắn anh về xuôi
Hành quân qua tắt đường sang huyện
Anh ghé thăm nhà thăm núi Đôi.

Mới đến đầu ao tin sét đánh
Giặc giết em rồi, dưới gốc thông
Giữa đêm bộ đội vây đồn Thứa
Em sống trung thành, chết thủy chung.

Anh ngước nhìn lên hai dốc núi
Hàng thông, bờ cỏ, con đường quen
Nắng lụi bỗng dưng mờ bóng khói
Núi vẫn đôi mà anh mất em.

Dân chợ Phù Linh ai cũng bảo
Em còn trẻ lắm, nhất làng trong
Mấy năm cô ấy làm du kích
Không hiểu vì sao chẳng lấy chồng.

Từ núi qua thôn đường nghẽn lối
Xuân Dục Đoài Đông cỏ ngút đầy
Sân biến thành ao nhà đổ chái
Ngổn ngang bờ bụi cánh dơi bay,

Cha mẹ dìu nhau về nhận đất
Tóc bạc thương từ mỗi gốc cau
Nứa gianh nửa mái lều che tạm
Sương nắng khuấy dần chuyện xót đau.

Anh nghe có tiếng người qua chợ
Ta gắng mùa sau lúa sẽ nhiều
Ruộng thấm mồ hôi từng nhát cuốc
Làng ta rồi đẹp biết bao nhiêu.

Nhưng núi còn kia anh vẫn nhớ
Oán thù còn đó anh còn đây
Ở đâu cô gái làng Xuân Dục
Đã chết vì dân giữa đất này?

Ai viết tên em thành liệt sĩ
Bên những hàng bia trắng giữa đồng
Nhớ nhau anh gọi em, đồng chí
Một tấm lòng trong vạn tấm lòng.

Anh đi bộ đội sao trên mũ
Mãi mãi là sao sáng dẫn đường
Em sẽ là hoa trên đỉnh núi
Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm.


(VŨ CAO)


Mãi Gọi Thơ Thơ

Nhớ một chiều
phượng ngập lối phía em
Cổng trường khép
con đường chia hai ngã
Em vào xuân
riêng anh miền hạ
Đợi thu về 
dằng dặc mấy mùa trăng
Thu tàn rồi
se lạnh ở giảng đường
Mong phượng thắp 
một trời hoa lửa
Cái mong manh
chỉ riêng mình để ngõ
Cài trong tim
nỗi nhớ đến khôn cùng
Đã bao lần
anh gọi tên em
Cánh chuồn mỏng
bay qua miền phượng đỏ
Nơi cuối trời
chuồn chuồn chao theo gió
Rời giảng đường
anh mãi gọi thơ thơ


(Trịnh Huyền Đào)
Quê Hương 

Giang Nam 

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:
"Ai bảo chăn trâu là khổ?"
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao.

Những ngày trốn học
Ðuổi bướm cầu ao
Mẹ bắt được..
Chưa đánh roi nào đã khóc!
Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích..

Cách mạng bùng lên,
Rồi kháng chiến trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Từ biệt mẹ, tôi đi
Cô bé nhà bên - (có ai ngờ)
Cũng vào du kích
Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi)
Giữa cuộc hành quân không nói được một lời
Ðơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại...
Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi...

Hòa bình tôi trở về đây
Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
lại gặp em
Thẹn thùng nép sau cánh cửa...
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
Chuyện chồng con (khó nói lắm anh ơi!)
Tôi nắm bày tay nhỏ nhắn ngậm ngùi
Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng...

Hôm nay nhận được tin em
Không tin được dù đó là sự thật!
Giặc bắn em rồi, quăng mất xác
Chỉ vì em là du kích, em ơi!
Ðau xé lòng anh, chết nửa con người!
Xưa yêu quê hương vì có chim có bướm
Có những ngày trốn học bị đòn, roi...
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
Có một phần xương thịt của em tôi. 

Chân Quê

Nguyễn Bính

Hôm qua em đi tỉnh về,
Đợi em ở mãi con đê đầu làng.
Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng,
Áo cài khuy bấm em làm khổ tôi.
Nào đâu cái yếm lụa sồi,
Cái dây lưng đuỗi nhuộm hồi sang xuân,
Nào đâu cái áo tứ thân, 
Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen ?
Nói ra sợ mất lòng em,
Van em em hãy giữ nguyên quê mùa,
Như hôm em đi lễ chùa,
Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh.
Hoa chanh nở giữa vườn chanh,
Thầy u mình với chúng mình chân quê.
Hôm qua em đi tỉnh về,
Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều !

Chia tay người Hà Nội
_Bùi Thanh Tuấn_

Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa
Cái rét đầu đông giật mình bật khóc
Hoa sữa thôi rơi mỗi chiều tan học
Cổ Ngư xưa lặng lẽ dấu chân buồn
Trúc Bạch giận hờn phía cuối hoàng hôn
Để con nước thả trôi câu lục bát
Quán cóc vẹo xiêu dăm ba tiếng nhạc
Phía Hồ Tây vọng lại một câu Kiều
Hà Nội trời buồn nhớ mắt người yêu
Nhớ góc phố nhớ hàng me kỷ niệm
Nhớ buổi chia tay mắt đầy hoa tím
Ngõ hoa giờ hút dấu gót hài xưa
Hà Nội mùa này nhớ những cơn mưa…

"Con về thăm mẹ chiều mưa.
Mới hay nhà dột gió lùa bốn bên
Hạt mưa sợị thẳng sọi xiên
Cứ nhằm vào mẹ những đêm trắng trời
Con đi đánh giặc một đời
Mà không che nổi một nơi mẹ nằm.."

HOA TRẮNG THÔI CÀI TRÊN ÁO TÍM


Lâu quá không về thăm xóm đạo 
Từ ngày binh lửa cháy quê hương 
Khói bom che lấp chân trời cũ 
Che cả người thương nóc giáo đường 

Mười năm trước em còn đi học 
Áo tím điểm tô đời nữ sinh 
Hoa trắng cài duyên trên áo tím 
Em là cô gái tuổi băng trinh 

Quen biết nhau qua tình lối xóm 
Cổng trường đối diện ngó lầu chuông 
Mỗi lần chúa nhật em xem lễ 
Anh học bài ôn trước cổng trường 

Thuở ấy anh hiền và nhát quá 
Nép mình bên gác thánh lầu chuông 
Để nghe khe khẽ lời em nguyện 
Thơ thẩn chờ em trước thánh đường 

Mỗi lần tan lễ, chuông ngừng đổ 
Hai bóng cùng đi một lối về 
E lệ em cầu kinh nho nhỏ 
Thẹn thùng, anh đứng lại không đi 

Sau mười năm lẻ anh thôi học 
Nức nở chuông trường buổi biệt ly 
Rộn rã từng hồi chuông xóm đạo 
Tiễn nàng áo tím bước vu quy 

Anh nhìn áo cưới mà anh ngỡ 
Chiếc áo tang liệm một khối sầu! 
Hoa trắng thôi cài lên áo tím 
Giữ làm chi kỷ vật ban đầu! 

Em lên xe cưới về quê chồng 
Dù cách đò ngang cách mấy sông 
Vẫn nhớ bóng hình thời áo tím 
Nên tình thơ ủ kín trong lòng 

Từ lúc giặc ruồng vô xóm đạo 
Anh làm chiến sĩ giữ quê hương 
Giữ màu áo tím, màu hoa trắng 
Giữ cả trường xưa, nóc giáo đường 

Giặc chiếm lầu chuông xây ổ súng 
Súng gầm rung đổ gạch nhà thờ 
Anh gom gạch nát, xây tường luỹ 
Chiếm lại lầu chuông, giết kẻ thù 

Nhưng rồi người bạn cùng trang lứa 
Đã chết hiên ngang dưới bóng cờ 
Chuông đổ ban chiều em nức nở 
Tiễn anh ra khỏi cổng nhà thờ 

Hoa trắng thôi cài trên áo tím 
Mà cài trên nắp cỗ quan tài 
Điểm tô công trận bằng hoa trắng 
Hoa tuổi học trò mãi thắm tươi 

Xe tang đã khuất nẻo đời 
Chuông nhà thờ khóc đưa người ngàn thu 
Từ đây tóc rũ khăn sô 
Em cài hoa trắng trên mồ người xưa. 
(1958) 


Tháng sáu trời mưa 







Tháng sáu trời mưa, trời mưa không dứt
Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa
Anh lạy trời mưa phong toả đường về
Và đêm ơi xin cứ dài vô tận 

Ðôi mắt em anh xin đừng lo ngại
Mười ngón tay đừng tà áo mân mê
Ðừng hỏi anh rằng: có phải đêm đã khuya
Sao lại sợ đêm khuya, sao lại e trời sáng... 

Hãy dựa tóc vào vai cho thuyền ghé bến
Hãy nhìn nhau mà sưởi ấm trời mưa
Hãy gửi cho nhau từng hơi thở mùa thu
Có gió heo may và nắng vàng rất nhẹ 

Và hãy nói năng những lời vô nghĩa
Hãy cười bằng mắt, ngủ bằng vai
Hãy để môi rót rượu vào môi
Hãy cầm tay bằng ngón tay bấn loạn 

Gió có lạnh hãy cầm tay cho chặt
Ðêm có khuya em hãy ngủ cho ngoan
Hãy biến cuộc đời thành những tối tân hôn
Nếu em sợ thời gian dài vô tận 

Tháng sáu trời mưa ,em có nghe mưa xuống
Trời không mưa em có lạy trời mưa?
Anh vẫn xin mưa phong toả đường về
Anh vẫn cầu mưa mặc dầu mây ảm đạm 

Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng
Tóc em mềm anh chẳng thiết mùa xuân
Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân
Vì anh gọi tên em là nhan sắc 

Anh sẽ vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc
Anh sẽ nâng tay em cho ngọc sát vào môi
Anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai
Anh sẽ nhớ suốt đời mưa tháng sáu. 


Chỉ Có Em Mới Hiểu
(Lã Thế Phong)

Chỉ có biển mới hiểu*
Vì sao sóng bao chiều
Vỗ miên man bờ cát
Một điệu sầu cô liêu

Chỉ có mây mới hiểu
Vì sao mưa không về
Cho đời cây như thiếu
Một nhánh tình đam mê

Chỉ có đá mới hiểu
Vì sao rong rêu chờ
Bước chân nào trở lại
Khẽ khàng trên lối mơ

Chỉ có em mới hiểu
Vì sao tim tôi đau
Một niềm đau rất cũ
Mà vẫn như ngày đầu
MÀU TÍM HOA SIM 

Của Hữu Loan 
(Khóc Lê Đỗ Thị Ninh) 


Nàng có ba người anh 
Đi quân đội 
Những em nàng 
Có em chưa biết nói 
Khi tóc nàng xanh xanh 
Tôi người Vệ quốc quân 
Xa gia đình 
Yêu nàng như tình yêu em gái 
Ngày hợp hôn 
Nàng không đòi may áo cưới 
Tôi mặc đồ quân nhân 
Đôi giày đinh 
Bết bùn đất hành quân 
Nàng cười xinh xinh 
Bên anh chồng độc đáo 
Tôi ở đơn vị về 
Cưới nhau xong là đi 
Từ chiến khu xa 
Nhớ về ái ngại 
Lấy chồng đời chiến chinh 
Mấy ngưòi đi trở lại 
Nhỡ khi mình không về 
Thì thương người vợ chờ 
Bé bỏng chiều quê 
Nhưng không chết 
Người trai khói lửa 
mà chết người gái nhỏ hậu phương 
Tôi về không gặp nàng 
Má tôi ngồi bên mộ con 
Đầy bóng tối 
Chiếc bình hoa ngày cưới 
Thành bình hương 
Tàn lạnh vây quanh 
Tóc nàng xanh xanh 
Ngắn chưa đầy búi 
Em ơi giây phút cuối 
Không được nghe nhau nói 
Không được trông nhau một lần 
Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím 
Áo nàng màu tím hoa sim 
Ngày xưa đèn khuya bóng nhỏ 
Nàng vá cho chồng 
Tấm áo ngày xưa! 
Một chiều rừng mưa 
Ba người anh 
Từ chiến trường đông bắc 
Biết tin em gái mất 
Trước tin em lấy chồng 
Gió sớm thu về 
Rờn rợn nước sông 
Đứa em nhỏ lớn lên 
ngỡ ngàng nhìn ảnh chị 
Khi gió sớm thu về 
Cỏ vàng chân mộ chí 
Chiều hành quân 
Qua những đồi hoa sim 
Những đồi hoa sim 
Những đồi hoa sim dài 
Trong chiều không hết 
Màu tím hoa sim 
Tím chiều hoang biền biệt 
Nhìn áo rách vai 
Tôi hát trong màu hoa 
"Áo anh sứt chỉ đường tà, 
Vợ anh mất sớm, 
Mẹ già chưa khâu..."*
Có ai ví như từ chiều ca dao nào xưa xa 
Áo anh sứt chỉ đường tà 
Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu 
Ai hỏi vô tình hay ác ý với nhau 
Chiều hoang tím có chiều hoang biết 
Chiều hoang tím tím thêm màu da diết. 
Nhìn áo rách vai 
Tôi hát trong màu hoa 
Áo anh sứt chỉ đường tà 
Vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu... 
Màu tím hoa sim, tím tình trang lệ rớm 
Tím tình ơi lệ ứa 
Ráng vàng ma và sừng rúc điệu quân hành 
Vang vọng chập chờn theo bóng những binh đoàn 
Biền biệt hành binh vào thăm thẳm chiều 
hoang màu tím 
Tôi ví vọng về đâu 
Tôi với vọng về đâu 
Áo anh nát chỉ dù lâu...

Nhớ con sông quê hương

Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre
Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng
Chẳng biết nước có giữ ngày, giữ tháng
Giữ bao nhiêu kỉ niệm giữa dòng trôi?
Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi!
Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ

Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ
Sông của miền Nam nước Việt thân yêu
Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu
Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy
Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy
Bầy chim non bơi lội trên sông
Tôi giơ tay ôm nước vào lòng
Sông mở nước ôm tôi vào dạ

Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả
Kẻ sớm khuya chài lưới bên sông
Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng
Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến
Nhưng lòng tôi như mưa nguồn, gió biển
Vẫn trở về lưu luyến bên sông
*
* *
Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc
Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc
Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng “miền Nam”
Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng
Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc
Tôi nhớ cả những người không quen biết…

Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây
Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy
Hình ảnh con sông quê mát rượi
Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới
Quê hương ơi! Lòng tôi cũng như sông
Tình Bắc Nam chung chảy một dòng
Không ghành thác nào ngăn cản được
Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước
Tôi sẽ về sông nước của quê hương
Tôi sẽ về sông nước của tình thương…




Mười thương
1 thương liễu yếu mai gầy 
2 thương hay khóc hây hây má hồng
3 thương em rất yêu chồng
4 thương lòng chẳng đèo bồng hơn thua
5 thương đi sớm về trưa, buôn tần tảo hậu cho vừa miếng ăn.
6 thương đôi lúc hay nhăn, chồng con hờ hững làm ăn ko tiền.
7 thương lo liệu trăm đường, cơ hàn đói rách chuyện thường thế gian.
8 thương đi ở ngoài đường, chiếc thân cô độc trăm đường lo âu.
9 thương trời thẳm bể sâu, biết đâu họa phúc đáo đầu về ai.
10 thương nghìn dặm đường dài, một thân lữ thứ cho ai an nhàn.
















Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét