Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014

Tu không giữ giới mà ăn chay có được không



TU KHÔNG GIỮ GIỚI, MÀ ĂN CHAY CÓ ĐƯỢC KHÔNG?
CHAY, theo lời Phật dạy:
- Trai giả, khiết giả, tịnh giả, giới giả, tẩy tâm viết trai. Phi thời bất thực vị chi trai.
Có nghĩa là "Chay là sạch vậy. Yên lặng vậy. Giữ GIỚI trang nghiêm, rửa lòng trong sạch, quá ngọ, (phi thời) không ăn, gọi là CHAY."
Chứ có người nói ĂN CHAY, mà gà vịt cũng giết, chửi mắng đánh đập người, uống rượu say sưa, làm điều càn bậy vợ, con người, trộm cắp, lường gạt, giả dối v.v... thì sao gọi là CHAY được?
Chay là trau giồi, giữ gìn tâm cho thanh tịnh trang nghiêm theo điều GIỚI LUẬT mà đức Phật đã chuẩn hành khuyến giáo, chứ có phải ĂN VẬT THỰC, là đủ đâu?
THẾ TU ĂN CHAY KHÔNG TỐT SAO?
Tốt lắm chứ. CHAY theo SỰ, nghĩa là vật thực toàn bằng các thứ thảo mộc hoa quả, thì bao tử sẽ tiêu hóa dễ dàng hơn. Thân và tâm cũng được hưởng phần an lạc. Đó là nói phần vật chất bên ngoài. Nhưng có người tỳ vị không hợp, hoặc CHAY LẠT khắc khổ quá toàn là muối thì lại sinh ra nóng nảy, gắt gỏng, buồn phiền...Nói một cách khác, như chư Tăng đi PHÁP HÀNH Trì Bình Khất Thựcđể nuôi mạng sống mà chấp CHAY chấp MẶN, thì chả lẽ chỉ lo cái việc ĂN không thôi sao? Ai cho món gì dùng món ấy, không đòi hỏi, mà không được chối từ. Xin là xin TẤM LÒNG của Tín ThíĐàn na.
Bởi vậy, cho nên đức Phật không cấm chế việc ĂN CHAY hay ĂN MẶN, mà Ngài khuyên mọi người hãy GIỮ GIỚI cho trang nghiêm là điều tối cần. Việc Ăn Uống chỉ là phương tiện. Nếu ĂN CHAY là SỰ được viên dung, thì sự TU HÀNH cao quý tốt đẹp?
NÓI GIỮ GIỚI, MÀ ĂN CÁ THỊT TỪ BI CHỖ NÀO?
Đức THẾ TÔN cho phép các hàng XUẤT GIA TU SĨ và TẠI GIA CƯ SĨ được dùng TAM TỊNH NHỤC hoặc là NGŨ TỊNH NHỤC trong đời sống hàng ngày như sau:
1. Không thấy (không thấy người giết)
2. Không nghe (tai không nghe tiếng thú kêu la)
3. Thú tàn (thịt mà thú khác
 ăn còn thừa lại)
4. Không nghi (Không ngờ rằng người giết
 để thết)
5. Tự vẫn (tự nó chết vì một lý do nào
 đó)
Năm thứ thịt ấy, đức Phật cho phép dùng được.
Vì rằng lòng TỪ BI là đối với chúng sanh còn SỰ SỐNG, còn biết đau khổ, có Tri giác...Chứ khi chúng sanh đã mất mạng Sống rồi, thì chất còn lại là đất là nước mà thôi. Ăn hay Bỏ chỉ là chất thừa dư đáng nhờm gớm, thối tha, bất tịnh.
GIỮ GIỚI cho trong sạch, có nghĩa là tự mình không giết, không bảo kẻ khác giết, không vui mừng khi thấy chúng sanh bị chết, đó là trau giồi lòng TỪ BI, thương xót mọi người, mọi loài một cách chân thành và đầy đủ TRÍ TUỆ vậy.
THỌ GIỚI RỒI, NẾU BỊ ĐỨT, PHẠM THÌ LÀM SAO?
Chúng ta còn là PHÀM NHƠN THẾ TỤC. Là còn có những lúc vô ý quên mình, dễ duôi lầm lạc. Thì trong sự sống còn, sự tiếp xúc miếng ăn, sự sống hàng ngày làm sao tránh khỏi những lỗi lầm vấp phải. Khi GIỚI bị đứt hay bợn nhơ hãy đến vị Tỳ khưu hay Sa di, hay đến trước bàn thờ Phật ăn năn sám hối mà xin GIỚI lại cho trong sạch, chẳng khác nào tấm vải bị lủng rách hay dơ nhớp, cần phải giặt giũ cho sạch sẽ, khâu vá cho lành lặn như xưa thì tốt đẹp lắm.
NHỮNG TẠI GIA CÓ ĐƯỢC XEM LUẬT BẬC XUẤT GIA KHÔNG?
Được lắm chứ. Lúc đức Phật còn tại thế, Ngài cũng hằng khuyên dạy hàng tín đồ, tại gia cư sĩ, thiện trí thức, nam như ông CẤP CÔ ĐỘC, Vua TẦN BÀ SA, nữ như Bà VESAKHA v.v...nên nghe, học cho biết những điều GIỚI LUẬT của các bậc XUẤT GIA.
Trong bài " KINH 38 ĐIỀU HẠNH PHÚC" Kệ ngôn thứ tám đức THẾ TÔN có dạy:
- Sự suốt thông PHẬN SỰ (giới luật) của người xuất gia và tại gia là HẠNH PHÚC cao thượng.
Xem, coi, học hỏi cho biết để nhắc nhở chư Tăng, nếu có vị nào vô ý quên mình, dễ duôi phạm phải, cũng là điều TỐT, là cách HỘ TRÌ và BẢO TỒN CHÁNH PHÁP cách cao thượng:
Trái lại, coi biết rồi, sinh tâm ngã mạn cống cao cho mình là tài, là giỏi, là thông tuệ, rồi đem sự vô ý quên mình của chư Tăng ra chỉ trích, xuyên tạc, bàn tán có ý trọng vị này, khinh vị kia, phạm vào tội chia rẽ Tăng, làm cho đạo pháp bị phân hóa thì phạm tội TĂNG THƯỢNG MẠN vậy.
Tóm lại, TẠNG LUẬT có NĂM BỘ và tổng cọng có 21 ngàn PHÁP MÔN. Đây là LUẬT của bậc XUẤT GIA như sau:
1) ASDIKAMMA: Dạy về lý do răn cấm có cả thảy 19 điều học là:
- 4 pháp BẤT CỘNG TRỤ
- 13 pháp TĂNG TÀN
- 2 pháp BẤT
 ĐỊNH
2) PACITTIYA: ƯNG ĐỐI TRỊ có 201 điều HỌC nhất là ƯNG XàĐỐI TRỊ
3) MAHÀVAGGÀ: Phần trọng đại dạy về chư Tăng. Có những đoạn quan trọng giáo huấn chư Tăng hành cho tốt.
4) GÙLA VAGGÀ: Phần nhỏ dạy về những TĂNG SỰ NHỎ CỦA Tăng.
5) Phần linh tinh, dạy về sự hội họp của các KHANDHAKA. Bộ này cần đoán phụ thuộc làm cho rõ rệt những ĐIỀU HỌC trước.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét