Thứ Tư, 12 tháng 12, 2018

Muốn hạnh phúc, đời người nhất định không được bỏ lỡ 3 điều...


Ba điều trong đời một khi đã đi qua không thể lấy lại được:
1. – Thời gian
2. – Lời nói
3. – Cơ hội
Ba điều trong đời không được đánh mất:
1. – Sự thanh thản
2. – Hy vọng
3. – Lòng trung thực
Ba thứ có giá trị nhất trong đời:
1. – Tình yêu
2. – Lòng tự tin
3. – Gia đình và Bạn bè
Ba thứ trong đời không bao giờ bền vững được
1. – Giấc mơ
2. – Thành công
3. – Tài sản
Ba điều trong đời làm hỏng một con người:
1. – Rượu
2. – Lòng tự cao
3. – Sự giận dữ
Ba điều làm nên giá trị một con người:
1. – Siêng năng
2. – Chân thành
3. – Thành đạt
DỄ và KHÓ
– Dễ là khi làm tổn thương một người mà bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó.
– Dễ là khi tha thứ cho người khác, nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình.
– Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như thế hàng ngày.
– Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất.
– Dễ là khi nghĩ xấu về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin.
– Dễ là khi nhận, nhưng khó là khi cho.
– Dễ là khi nằm mơ hàng đêm, nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mơ.
– Nếu cơ hội mãi không gõ cửa, bạn phải xem mình đã xây một cánh cửa chưa đã.
Hạnh phúc là buông bỏ
Buông bỏ chính là bí quyết của hạnh phúc, dĩ nhiên đó không phải là buông bỏ trách nhiệm, buông bỏ lương tri, mà chính là buông bỏ những mong cầu khiến cuộc sống chúng ta nặng trĩu.
Biểu tượng cảm xúc trái tim. Tốt xấu lẫn lộn, nhiều trong số chúng kéo chúng ta chậm lại, lôi cuộc sống của chúng ta xuống. Những đổ vỡ, sai lầm hay rạn nứt tình cảm trong quá khứ mà ta cứ mãi mang theo, sự dằn vặt hay sợ hãi vô cớ đều là những chướng ngại cho những ai muốn vượt lên chính mình. Đã đến lúc bạn thực hành “buông bỏ” qua những bí quyết dưới đây:
1. Chìm đắm trong hối hận: Sai lầm của những người mắc sai lầm là dành thời gian quá lâu để dằn vặt bản thân và đau khổ vì những gì đã phạm phải.
2. Chìm đắm trong tiêu cực: Suy nghĩ bi quan và hành động tiêu cực sẽ khóa chặt bạn vào bóng đêm ảm đạm, bạn sẽ không làm nên trò trống gì trong tâm lý như thế này, đây là trạng thái huy hiểm có thể hủy hoại những gì tốt đẹp nhất.
3. Tự dằn vặt bản thân: Nhiều người tự làm khổ chính bản thân mình vì những chuyện sai lầm. – Ban đầu bạn chỉ muốn tự trách mình đề lần sau đừng mắc sai lầm tương tự, tuy nhiên sự trách móc có khi đi quá giới hạn khiến phản tác dụng, và làm bạn mất đi nhuệ khí. – Hãy coi bản thân mình là một người cần được đối xử tốt và hòa ái.
4. Buông bỏ đi định kiến: Định kiến sẽ khiến một người gặp nhiều cay đắng và phẫn uất, nó hạn chế cá nhân bạn tiếp thu cái mới và giao tiếp có ích với những người xung quanh.
5. Bị ép buộc: Bạn đang làm công việc gì đó chỉ để cho xong bởi vì cảm giác vô lý, không thoải mái hoặc bị ép buộc? – Đây là lúc bạn phải thực tâm đánh giá lại tác dụng chính và “ tác dụng phụ” của công việc mình đang làm.
6. Tìm kiếm sự công nhận: Chúng ta thường có khuynh hướng tìm kiếm sự công nhận của ai đó. Đây là hành vi hướng ngoại làm cản trở sự tự tin cũng như tính xác thực công việc bạn đang làm.
7. Sự oán hận: Y học cổ đã tìm thấy sự oán hận thực sự là một loại vật chất, khi khởi tác dụng nó tấn công cơ thể người, và đi thẳng vào tim trước tiên. Khoa học hiện đại cũng đã công nhận điều này và khuyên những người có huyết áp cao không nên tức giận.
8. “Để mai tính”: Đây là chiến thuật trì hoãn khá hữu hiệu của những ai phá hoại cố gắng làm bạn không thể hoàn thành nhiệm vụ quan trọng. – Qua năm tháng, đương đầu với nhiều khó khăn, bạn có thể đã hình thành nên tâm lý “trì hoãn” hay “sợ khó” mà không tự phát hiện ra.



Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2018

Cho lão ăn xin chiếc bánh mỳ, lo lắng trở về nhà, người phụ nữ phát hiện 1 thứ ngay ở cửa


Trở về nhà với tâm trạng lo lắng sau khi đã quyết định cho đi chiếc bánh mỳ cuối cùng, người phụ nữ không ngờ lại nhận được một bức thư nữa...

Người phụ nữ nghèo và hai bức thư kỳ lạ
Có một người phụ nữ nghèo bất ngờ nhận được một lá thư, bên ngoài không hề có tem thư mà chỉ ghi tên cô và địa chỉ nơi cô đang sống.
Mở lá thư ra đọc, cô không khỏi run rẩy.
Rose thân mến!
Ngày mai ta sẽ đến thăm con.
Mãi yêu con.
Jesus.
Rose thầm nghĩ: "Tại sao chúa Jesus lại muốn đến thăm mình nhỉ? Trong túi mình hiện tại chỉ còn đúng 5 USD, ngoài ra chẳng có gì khác, phải làm thế nào bây giờ?"
Trong cái lạnh cắt da cắt thịt, người phụ nữ trong trang phục rách rưới, khâu vá khắp nơi quyết định đội tuyết ra ngoài chợ. Cô mua một chiếc bánh mỳ và một hộp sữa bò.
Cùng thời điểm đó, trên con phố Đêm Bình An, giữa dòng người qua lại tấp lập, có một người vô gia cư già đang ngồi bên lề đường.
Trên mặt ông lão đó bám đầy bụi bẩn, lớp quần áo rách rưới, nhem nhuốc không đủ giúp ông lão đó chống chọi lại với cái lạnh ngoài trời, đôi bàn tay ông run lập cập cầm chiếc cốc không, đưa qua đưa lại trước mặt mong được người qua đường bố thí.
Khi Rose đi ngang qua, ông lão giơ chiếc cốc về phía cô và nói: "Cô à, cô có thể giúp tôi không? Tôi ngồi đây đã lâu lắm rồi, vừa đói vừa rét, nếu cô có thể giúp tôi, tôi sẽ vô cùng cảm kích."
"Ông ơi, tôi cũng rất mong có thể giúp được cho ông, nhưng bản thân tôi cũng khó khăn lắm. Trên người tôi bây giờ chỉ có một cái bánh mỳ và một hộp sữa, đó là đồ ăn mà tôi chuẩn bị để đón tiếp một vị khách rất quan trọng vào ngày mai", Rose trả lời với giọng đầy ái ngại.
Ông lão ăn xin nghe vậy đành trả lời: "Không sao, tôi có thể hiểu được cảm giác đó! Nghe cô nói vậy tôi cũng vui rồi!"
Thế nhưng sau khi đi được một đoạn, trong lòng Rose cảm thấy buồn vô hạn. Cô quyết định quay bước, trở lại phía người đàn ông vô gia cư vừa cầu cứu mình, nói: 
"Ông ơi, tôi nghĩ là có lẽ tôi có thể giúp ông phần nào, chiếc bánh mỳ này tôi cho ông nhé. Ngày mai tôi sẽ nghĩ cách tìm một ít đồ ăn khác để tiếp khách vậy."
Người đàn ông ăn xin run rẩy cảm động, không ngớt lời cảm ơn Rose: "Cảm ơn cô, cảm ơn cô nhiều lắm."
Trước khi ra về, người phụ nữ nghèo khó này còn cởi áo khoác ngoài ra đưa cho ông lão và nói: "Ở nhà tôi còn một cái nữa, ông giữ lấy cái này mặc cho ấm."
Trở về nhà, Rose bắt đầu cảm thấy lo lắng thực sự. Cô không biết mình phải làm gì để có được một chút thực phẩm để tiếp vị khách đặc biệt vào ngày hôm sau. Cô thực sự không có cách nào để giải quyết việc này.
Thế nhưng vừa về đến cửa, người phụ nữ khốn khổ này bất ngờ phát hiện bên dưới cửa có một bức thư mới, giống hệt với bức thư đầu tiên cô nhận được.
Cô liền mở thư ra đọc.
Rose thân mến!
Ta rất vui khi gặp được con.
Cảm ơn đồ ăn và chiếc áo khoác con đã cho ta.
Mãi yêu con.
Jesus.
Lời bình
Trong cuộc sống của chúng ta, từ bi được hiểu là khi chúng ta đang ở trong trạng thái khốn khó nhất, chúng ta vẫn sẵn sàng đưa tay ra giúp đỡ những người thực sự cần giúp đỡ, chúng ta vẫn hy vọng có thể nhìn thấy người khác vui vẻ, yêu đời.  

Ăn xong để mẹ già rửa bát, vị giáo sư khiến học trò ngớ người cho đến khi ông nói ra lý do


Lý do mà vị giáo sư giải thích với các em học sinh có thể xem là một lời khuyên dành cho chúng ta.

Hành động "lạ" của vị giáo sư
Một vị giáo sư mời một nhóm học sinh về nhà mình ăn tối. Bữa tối kết thúc cũng là lúc trên bàn ngập ngụa những bát, đũa, thức ăn thừa…
Nhóm học sinh không ai bảo ai, chủ động thu dọn bàn ăn và mang bát đũa đi rửa. Thế nhưng, họ bất ngờ bị giáo sư ngăn lại, nói: "Các em không phải dọn đâu, không đi đâu mà vội, có người rửa bát rồi."
Nói rồi, tự ông đem tất cả bát đũa bẩn để vào chậu, xả qua nước một lần rồi nhẹ nhàng đi đến bên người mẹ đã ngoài 80 tuổi của mình và nói: "Mẹ, rửa bát thôi."
Các cô cậu học sinh ngớ người, không hiểu vì sao thầy giáo của mình lại làm như vậy.
Không ngờ, bà cụ liền vui vẻ đứng dậy, tiến đến bên chậu nước, chậm rãi bắt tay vào công việc, khác hẳn với tâm trạng có phần trầm lặng lúc ăn cơm.
Ăn xong để mẹ già rửa bát, vị giáo sư khiến học trò ngớ người cho đến khi ông nói ra lý do - Ảnh 1.
Tranh minh họa.
Phải mất đến hơn nửa tiếng đồng hồ sau, bà cụ mới rửa xong đống bát đũa ngập ngụa. Vị giáo sư liền nhẹ nhàng đi đến bên mẹ, đem theo cốc nước ấm, nói: "Mẹ vất vả rồi, uống cốc nước đi."
Rồi ông tiếp tục lấy khăn tay đưa cho mẹ lau tay trước khi dịu mẹ trở về phòng của bà cụ. Khi trở ra, ông quay lại bếp, rửa lại đống bát đũa mà mẹ mình vừa rửa.
Các cô cậu học trò vẫn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì. Vị giáo sư như đoán được mối băn khoăn của các em, liền giải thích: 
"Mẹ tôi già rồi nhưng vẫn muốn giúp con cái làm chút việc gì đó. Trong mắt bà, con trai mãi mãi cần đến mẹ. Tôi để bà rửa bát là bởi bằng cách này, bà sẽ cảm thấy mình còn giúp được con, cả ngày sẽ vui vẻ, thanh thản."
Lời bình
Hiếu thảo và kính trọng bố mẹ có nhiều cách. Ngoài việc chăm sóc và yêu thương họ ra, chúng ta cũng cần cho họ cơ hội để họ yêu thương con cái, để họ cảm thấy dù họ đã già nhưng họ vẫn có ích với các con, giúp được con cháu.
Hãy để bố mẹ sống trọn vẹn tuổi già trong niềm vui, sự thoải mái mỗi ngày. Đó cũng là một trong những cách chúng ta thể hiện sự hiếu thuận với bậc sinh thành.
Mỗi người chúng ta được sinh ra trên đời rồi trường thành, công lớn đều thuộc về bố mẹ. Tuy nhiên, mỗi người làm cha mẹ không có ai là hoàn hảo, ai cũng có khuyết điểm này, điểm yếu kia.
Có những bậc cha mẹ nóng nảy, lại có những người thiên vị con cái, có người lại nghèo khó ốm đau, lại có người lạc hậu, chậm chạp.
Đặc biệt là có những bố mẹ vì tuổi cao mà không còn minh mẫn, ở bẩn, người có mùi hôi, thậm chí có những người không thể kiểm soát các hành vi, đại tiểu tiện lúc nào không hay…
Trong thực tế cuộc sống này, có không ít những người làm con đã vin vào những vấn đề nêu trên và biến chúng thành lý do để thoái thác trách nhiệm, không hiếu thuận với bố mẹ.
Ăn xong để mẹ già rửa bát, vị giáo sư khiến học trò ngớ người cho đến khi ông nói ra lý do - Ảnh 2.
Mỗi người làm con đều cần phải nhớ, bố mẹ là những người đầu tiên mà chúng ta cần báo đáp, thực hành tu dưỡng.
Mỗi chúng ta, hãy bắt đầu từ bố mẹ để học cách bao dung, yêu thương. Bất luận là bố mẹ có thế nào, chúng ta cũng đều phải yêu thương, hiếu kính và tôn trọng họ.
Một người, đến bố mẹ đẻ ra mình còn không muốn bao dung thì làm sao có thể bao dung được những người khác, những vật, việc khác trong cuộc đời!



Người cha bị đàm tiếu vì mặc quần áo trái lên thăm con và sự thật rơi nước mắt ở phía sau



Cả một quãng đường dài từ nhà đến thành phố, người cha đó đều mặc quần áo trái cho đến khi gặp được con trai. Lý do ông làm vậy khiến những ai biết chuyện đều cay mắt.

Người cha cố tình mặc quần áo trái...

Trong một sân ga đông người qua lại, cha cố gắng lách khỏi đoàn người để chen lên tàu hỏa. Ông tiến tới chỗ người sát cạnh cửa sổ của toa tàu, cúi đầu, nhắm mắt.

Dù không nhìn thấy những người xung quanh, cha vẫn có thể cảm giác được ánh mắt của họ đều đặt cả lên bộ trang phục mà ông đang mặc.

Cha quay mặt về phía ngoài cửa sổ, dõi theo những phong cảnh đang lướt qua bên ngoài. Dù tàu đã chạy được một quãng, ông vẫn nghe thấy những tiếng xì xào bàn tán của các hành khách xung quanh về mình.

Họ nhìn cha bằng ánh mắt kỳ lạ, rồi lại rỉ tai nhau những lời đàm tiếu. Có lẽ là bởi, cha đang mặc trên người một bộ quần áo trái.

Người khác nhìn cha, vì cha đang ăn vận chẳng giống bất kỳ một ai. Cha biết mặc quần áo trái là mất thể diện, nhưng ông chỉ có thể làm như vậy.

Người đàn ông ngồi đối diện cũng nhìn cha. Chắc hẳn vị khách đi tàu ấy cảm thấy kỳ quái khi nhìn tận mắt một ông lão ăn vận khác người, dù ông vẫn trông rất minh mẫn.

Người khách ấy móc trong túi ra một bao thuốc lá, chủ động mời cha một điếu. Cha không nhận, ông nói rằng mình không hút thuốc.

Vị khách kia lẳng lặng hút một mình, những làn khói phả ra che mờ đi dung nhan già nua của cha.

Trong túi quần cha khi ấy chỉ còn vẻn vẹn 500 ngàn. Đó cũng là tiền sinh hoạt phí mà ông mang lên cho con trai của mình.
Thật ra, cha chỉ mới hơn 40 tuổi. Thế nhưng hết thảy những năm tháng mưu sinh vất vả cùng mọi sự bần cùng khốn khó của cuộc sống đã khiến dung nhan ông trông chẳng khác nào một người đã ngoài sáu mươi.
Cha không nói lời nào với người ngồi đối diện. Dường như thâm tâm đang mách bảo ông rằng, dù cho chỉ nói đôi ba lời với vị khách ấy thôi, người đó chắc chắn sẽ tiếp chuyện rất nhiều, cũng sẽ có cách phát hiện ra bí mật của ông.
Như đoán biết được điều gì, người đàn ông ngồi đối diện cất tiếng hỏi:
"Chắc bác không phải đang đi làm mà là lên thành phố thăm con phải không ạ?".
Quả nhiên người ấy đã đoán đúng. Bởi cha không mang theo hành lý mà chỉ xách trên tay một túi đựng 20 quả trứng gà để lên thăm con trai.
Cậu con trai của lên thành phố học đại học, gần 1 năm qua chưa lần nào về thăm nhà. Cha nhớ con, mẹ cũng ngày đêm trông ngóng. Vì vậy, ông đã quyết định ngồi tàu hỏa lên thành phố thăm con.
Hơn ai hết, cha rất muốn biết những ngày tháng qua con mình sống thế nào, có vì vất vả mà gầy đi không, có gặp điều gì khó khăn không…
Dù chẳng nhận được câu trả lời của cha, người đàn ông đối diện vẫn tiếp tục cất tiếng hỏi:
"Bác ơi, bác nói đi ạ! Cháu rất muốn biết…".
Người cha bị đàm tiếu vì mặc quần áo trái lên thăm con và sự thật rơi nước mắt ở phía sau - Ảnh 2.
Phía sau sự hy sinh âm thầm của người cha chính là một thứ tình cảm bao la vô bến bờ dành cho con cái. (Ảnh minh họa).
Cha nhìn vị khách xa lạ ấy, trong lòng thầm nghĩ dáng vẻ của người này chẳng hề giống người xấu.
Thế nhưng cha vẫn không khỏi lo sợ. Nếu ông đem bí mật của mình nói cho người kia biết, liệu anh ta có đem chuyện này kể ra cho mọi người hay không?
Thật ra, đây không phải là lần đầu tiên cha mặc quần áo trái. Từ trước tới nay, vợ con vẫn không hề hay biết bí mật này của ông.
Có lẽ, trên thế giới này, chỉ có duy nhất người cha ấy mới hiểu lý do vì sao mình lại mặc quần áo theo một cách chẳng giống ai như vậy.
Kỳ thực, cha luôn mong muốn có một người để ông có thể chia sẻ bí mật nặng lòng ấy...
Trong lúc những suy tư ấy hiện lên trong đầu cha, vị khách đối diện vẫn nhìn ông bằng một ánh mắt chờ mong đầy chân thành.
... và lý do thật sự ở phía sau
Cha khẽ cắn môi, rồi từ từ nhỏ giọng nói:
"Bác mặc quần áo trái trên đường đi, khi nào tới gặp con thì mới lộn ra mặc lại, như thế trang phục sẽ luôn được sạch sẽ tinh tươm.
Con trai bác từ quê lên thành phố học đại học. Bác lên thăm nó, không thể để cho em nó mất thể diện, cũng không nên khiến em nó khó chịu, xấu hổ…"
Người cha bị đàm tiếu vì mặc quần áo trái lên thăm con và sự thật rơi nước mắt ở phía sau - Ảnh 3.
"Trên đời này có bao nhiêu chiếc lá thì bằng vậy lần người cha yêu con" - Jack Baxter. (Hình minh họa).
Nghe những lời giãi bày ấy, người đàn ông ngồi đối diện không khỏi tần ngần một lúc rồi mới nói:
"Thế nhưng nếu bây giờ bác mặc quần áo trái, bác sẽ bị mất thể diện, cũng sẽ cảm thấy khó chịu, xấu hổ…".
"Bác mất thể diện thì cũng có sao đâu. Chỉ cần con trai bác có thể ngẩng cao đầu và tự hào là được" – người cha mỉm cười khi nhắc tới cậu con trai giỏi giang của mình.
Cha còn tâm sự với vị khách đối diện rằng, bộ quần áo này được ông mua từ khi con trai thi đỗ trường chuyên cấp III ở trên huyện.
Trước kia, mỗi lần lên huyện thăm con, ông vẫn chọn bộ quần áo này, vẫn mặc trái trên suốt quãng đường đi để xuất hiện với bộ dạng tươm tất nhất trước mặt con mình.
Giờ đây, cậu con trai đã thi đỗ trường Đại học trọng điểm trên thành phố, cha vẫn mặc một bộ trang phục năm xưa, vẫn lựa chọn cách hy sinh âm thầm ấy mà chẳng một ai trong gia đình hay biết.
Trải qua bao năm, bộ quần áo mua đã lâu kia vậy mà vẫn còn rất mới. Bởi số lần cha mặc nó có thể đếm trên đầu ngón tay, hơn nữa phần nhiều lại được ông cố ý mặc trái để gìn giữ.
Con trai ông rất nỗ lực, cũng rất xuất sắc, thành tích từ nhỏ đến lớn đều ưu tú. Đó là niềm tự hào của cậu, cũng là niềm tự hào của người làm cha như ông.
Cho nên, cha chưa bao giờ ngần ngại trước quãng đường xa xôi vất vả mỗi lần lên thăm con. Vì muốn con mình không bị bẽ mặt, ông còn không ngại hy sinh thể diện của bản thân để mặc quần áo trái.
Sau khi giãi bày bí mật thầm kín của mình, mặc dù vị khách đối diện muốn hỏi nhiều hơn, nhưng cha luôn cố gắng phớt lờ không để ý.
Cha không muốn nói nhiều, bởi trong đầu ông khi ấy hết thảy đều là những suy nghĩ về người con trai tài giỏi của mình. Ông đang nghĩ xem khi gặp con nên làm những gì, nên ăn nói ra sao…
Người cha bị đàm tiếu vì mặc quần áo trái lên thăm con và sự thật rơi nước mắt ở phía sau - Ảnh 4.
"Tấm lòng của người cha là một tuyệt tác của tạo hóa" . (Sưu tầm).
Cuối cùng, cha cũng xuống tàu khi đến sân ga nơi thành phố. Ông phải đổi 2 chuyến xe buýt mới tới được ngôi trường mà con trai đang theo học.
Trước khi bước tới cổng trường, cha lẳng lặng vào một nhà vệ sinh công cộng bên lề đường. Sau khi bước ra, bộ trang phục mà mới khi nãy ông còn mặc trái nay đã được chỉnh lại đúng chiều.
Sau đó, cha gọi điện cho con trai. Cậu sinh viên ấy rất nhanh đã tới nơi đón ông.
Vừa nhìn thấy bóng dáng con mình từ xa, cha vui vẻ vẫy tay. Khi con tới gần, ông phát hiện ra cậu lớn lên không ít, trong lòng lại càng thêm vui vẻ.
Nào ngờ vừa nhìn thấy cha, cậu con trai đã bĩu môi than thở:
"Cha ơi, sao cha lại mặc bộ quần áo này nữa rồi? Bộ này cha đã mặc mấy năm trời. Khi con lên cấp III cha cũng mặc bộ này lên thăm con. Bây giờ con lên đại học rồi mà cha vẫn diện nguyên đồ cũ.
Cha có biết không, ở đây là thành phố lớn, người ta ăn diện lắm. Cha làm con xấu hổ quá đi mất…".
Nghe những lời này của con trai, cha sững sờ vài giây. Cảm giác bối rối và chua xót dường như cuộn trào trong lòng khiến tim ông đau thắt.
Cha chưa bao giờ dám mua một bộ quần áo đắt tiền, vì ông muốn tiết kiệm để gửi tiền cho con ăn học.
Cha không hút thuốc, không uống rượu, không đánh bài, làm ngày làm đêm, tham công tiếc việc cũng chỉ vì muốn chu cấp cho con học hành nên người.
Thế nhưng cha chưa bao giờ ngờ rằng, con trai của ông sẽ vì một bộ quần áo mà kích động tới vậy...
Người cha bị đàm tiếu vì mặc quần áo trái lên thăm con và sự thật rơi nước mắt ở phía sau - Ảnh 5.
Ảnh minh họa.
Ngay lúc đó, một giọng nói từ phía sau cha tức giận cất lên:
"Này cậu, cậu có biết không? Cha cậu lên đây thăm con, vì không muốn cậu bị mất thể diện nên đã mặc quần áo trái trên suốt đường đi.
Ông ấy tình nguyện hy sinh lòng tự trọng của bản thân để giữ mặt mũi cho cậu. Thế nhưng cậu còn mở miệng chê bộ đồ này không sành điệu, không thời thượng, thậm chí còn oán trách cha mình.
Tôi thấy chính cậu mới là người tự làm mình xấu mặt thì đúng hơn!".
Những lời này vừa cất lên, tới lượt cậu con trai cũng không khỏi sững sờ. Cha quay đầu nhìn lại, đã thấy vị khách ngồi đối diện trên xe lửa đứng ngay sau mình.
Cha vội vàng tiến tới, nài nỉ người ấy:
"Tôi xin cậu! Cậu đừng nói thêm gì nữa!".
Cha lo sợ, sợ rằng những lời của người đàn ông ấy sẽ khiến con trai ông xấu hổ, đau lòng.
Cha hối hận, vì lúc ngồi trên xe lửa đã không kìm lòng được mà nói ra bí mật của mình với người kia.
Nếu ông không nói, người ấy sẽ chẳng hay biết gì, cũng sẽ không có lý do để trách móc con mình.
Người cha bị đàm tiếu vì mặc quần áo trái lên thăm con và sự thật rơi nước mắt ở phía sau - Ảnh 6.
"Chỉ khi bạn lớn lên và bước khỏi cha – hay rời cha để đến với gia đình của riêng mình – chỉ tới lúc đó bạn mới hiểu được sự vĩ đại của cha và thực tâm biết ơn điều đó." - Margaret Truman. (Ảnh minh họa).
Khi thấy người kia đã quay người đi mất, cha vội cầm chiếc túi đựng đầy trứng gà dúi vội vào tay con. Ông nói, đây là trứng gà quê mà cha mẹ mang lên cho cậu. Sau đó, ông lại vét voi từ trong túi ra một ít tiền, kín đáo đưa vào tay con.
Cha nhắn nhủ:
"Con trai, cha về đây. Con chú ý chăm sóc bản thân, có khó khăn gì nhớ gọi về nhà, con nhé!".
Nói xong những lời ấy, cha vỗ vai con rồi nhanh chóng quay đầu rời đi.
Được nhìn thấy con trai, cha đã an tâm phần nào. Ông vội vã bắt xe đến nhà ga, phần vì sợ ở lâu sẽ bị bạn bè, thầy cô của con nhìn thấy, phần vì lo nếu không về kịp sẽ muộn giờ cơm chiều, lại tốn tiền ăn ở ngoài một bữa.
Đi được một quãng, cha lại lặng lẽ vào nhà vệ sinh công cộng, thay lại quần áo trái như lúc lên đường.
Cha không hề hay biết, cậu con trai âm thầm đi theo ông suốt một đoạn đường dài đang đứng ở phía sau âm thầm rơi nước mắt.
Cuối cùng cậu mới hiểu, vì sao bộ quần áo đã được cha mua từ rất lâu cho tới bây giờ vẫn mới tinh tươm như vậy.
Hóa ra, vì không muốn con trai bị mất thể diện, người cha ấy đã không ngần ngại hi sinh thể diện của chính bản thân mình…

Mẹ sắp qua đời, 2 con vội vã về đòi chia tài sản và hồi kết không ai ngờ vào phút cuối


Có lẽ 2 người con lớn có nằm mơ cũng không nghĩ mẹ mình lại có tính toán như vậy.

Hoàn cảnh của bà Lưu
Tục ngữ có câu: Con người làm gì đã có ông trời nhìn thấu! Một đứa con hiếu thuận, ông trời sẽ luôn quan sát và sẽ ban tặng cho những điều xứng đáng. Câu chuyện có thật dưới đây một lần nữa nói lên điều đó.
Trong thôn Đại Tượng (Trung Quốc) có một người phụ nữ cao tuổi họ Lưu, mọi người trong thôn quen gọi bà là bà Lưu.
Vì một sự cố ngoài ý muốn, chồng bà Lưu qua đời từ rất sớm. Sau sự cố đó, không biết bà được người ta bồi thường cho bao nhiêu, bà cũng không bao giờ đem chuyện này nói với ai, ngay cả các con trai của bà cũng không hề biết.
Bà Lưu có ba người con trai, cậu con út kém các anh hơn 10 tuổi. Theo lý mà nói, việc trong nhà các anh lớn sẽ giúp mẹ gánh vác nhưng trường hợp nhà bà Lưu thì khác.
Khi hai cậu con lớn lần lượt tròn 18 tuổi, họ lần lượt rời nhà lên thành phố làm thuê. Thế nhưng tiền kiếm được họ chẳng gửi về nhà lấy một đồng, tất cả đều được dùng để ăn tiêu, phục vụ nhu cầu của bản thân.
Khi đó, ở nhà với bà Lưu chỉ còn có cậu con út. Nhưng là một người mẹ, bà Lưu luôn phải nhắc mình công tâm, không được thiên vị cho đứa con nào hơn, nếu không chắc chắn các con sẽ oán trách bà.
Bà muốn làm việc này cho thật tốt nhưng ở đời, làm gì có việc gì thập toàn thập mỹ? 
Cho dù bà có cố gắng chia đều tình yêu cho cả ba cậu con trai nhưng trên thực tế, chỉ có cậu út là đối xử tốt với mẹ trong khi hai người con lớn từ khi đi làm thì chẳng đoái hoài gì đến mẹ ở nhà, lại thường xuyên trách mẹ thiên vị khiến bà đau lòng.
Bà Lưu cũng chẳng biết làm thế nào, chỉ biết cố hết sức và để mọi chuyện cứ thế trôi qua.
Hai con lớn về đòi chia tài sản
Về sau, khi tuổi tác ngày một cao dần, bà mong các con có thể trở về quây quần gần nhau. Thế nhưng gọi thế nào hai cậu con lớn cũng không về. Chỉ có cậu con út học cách xa nhà nhưng ngày nào cũng đạp xe về cơm nước cho mẹ.
May mà có đứa con này, nếu không bà cũng không biết cuộc sống của mình rồi sẽ thế nào.
Vài tháng lại qua đi, bà Lưu ngày càng mệt và cảm thấy mình sắp không trụ nổi nữa. Phải gọi vài cuộc điện thoại, hai người con lớn mới về nhà. 
Nhưng trái với suy nghĩ của hầu hết mọi người, rằng họ trở về thăm mẹ, mục đích chính của họ là để lấy tài sản bà để lại, nếu không tất cả sẽ rơi vào tay cậu út.
Vừa về đến nhà, cậy làm anh tuổi tác lớn hơn, hai người anh đuổi em trở về trường, nhận trách nhiệm chăm sóc cho mẹ những ngày cuối đời.
Bà Lưu thấy hai con lâu lắm mới trở về nhà lại mềm lòng. Bà đã nghĩ sẽ không để lại tài sản gì cho hai người con lớn nhưng đến lúc này, bà lại thay đổi ý kiến. 
Bà nói: "Hai con nghe mẹ nói đây, mẹ có 80.000 NDT và cái nhà này, các con có ba anh em, hãy tính xem chia cho nhau thế nào cho ổn thỏa."
Người con lớn nói: "Năm nay con lấy vợ, khoản tiền 80.000 NDT con chắc chắn phải dùng đến, mẹ cho con số tiền đó nhé."
Người con thứ hai nói: "Vậy căn nhà này mẹ để cho con, cuộc sống trên thành phố cũng khó khăn lắm, chắc con không sống tiếp ở đó được, con muốn về quê làm ruộng."
Bà Lưu nghe vậy liền nói: "Nhà để cho con, vậy em con phải làm thế nào, nó không có nơi nào để ở à?"
Người con thứ hai lập tức đáp: "Việc này mẹ đừng lo, chẳng phải nó đang ở ký túc xá sao? Đợi lên đại học lại tiếp tục ở ký túc xá, sau này đi làm thì ở trong ký túc của nhà máy, vậy là tốt quá rồi."
Bà Lưu gật đầu nhưng trong lòng thầm rủa đứa con thứ vô lương tâm.
Hồi kết
Vài ngày sau, bà Lưu qua đời. Mọi người đều cho rằng hai người con lớn sẽ đưa bà ra đồng, nào ngờ chúng phủi mông đi từ bao giờ, giao toàn bộ việc hậu sự cho cậu em út.
Cậu em chẳng được chia gì, sau khi lo việc cho mẹ xong cậu mới buồn bã suy nghĩ, dù không mất tiền học phí vì thành tích học tập tốt nhưng còn tiền ăn tiền sinh hoạt, giờ biết lấy đâu ra.
Vừa thu dọn di vật của mẹ, cậu nghĩ đến những ngày tới sẽ ra sao, bỗng cậu phát hiện trong đống đồ của mẹ có một mảnh giấy, trên đó là nét chữ của bà Lưu.
"Con trai út của mẹ. Mẹ biết hai anh của con hơi ích kỷ, sau khi mẹ đi chúng sẽ bắt nạt con. Vì thế mẹ đã để lại cho con một thẻ ngân hàng, trong đó có 300.000 NDT. Đó là khoản tiền ngày xưa người ta bồi thường cho bố con, mẹ cho con để con thành gia lập nghiệp. Mật khẩu là ngày sinh nhật của con…"
Người con út đọc xong bức thư, nước mắt lã chã rơi. Cậu vội quỳ rạp xuống sàn, liên tục dập đầu trước những món đồ cũ của mẹ…